Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

ng tầng sóng lớn, khiến nó nổi lên mặt nước.
Quý Hàm mở miệng trước: “Tôi nghĩ không cần phải… chờ bác sĩ riêng của Trữ tiên sinh đến, tôi là bác sĩ, chút bệnh nhỏ này tôi có thể xem giúp Khánh Khánh. Hơn nữa, cũng không nên làm phiền anh Trữ, anh Trữ quan tâm cấp dưới như vậy, tôi thay Khánh Khánh cảm ơn anh, có điều, chăm sóc Khánh Khánh là chuyện của người chồng.”
Anh như có như không nhấn mạnh hai chữ “người chồng”, Trữ Mạt Ly nghe vào, quả thực rất rát tai.
Tay phải Trữ Mạt Ly vuốt ve nhẫn kim cương ở tay trái, mọi người bên cạnh anh đều biết, đây là dấu hiệu anh rất khó chịu. Nhưng, ngay khi mọi người nghĩ rằng Trữ Mạt Ly sẽ nói những lời cay nghiệt sắc bén với Quý Hàm, anh bỗng cười nhẹ, dùng giọng điệu dịu dàng đến quỷ dị nói: “Tôi cảm thấy, chúng ta hẳn nên tôn trọng Khánh Khánh, không bằng hỏi ý cô ấy đi.”
Chương 36
Nếu bây giờ Trầm Khánh Khánh không phát sốt, cô nhất định bỏ của chạy lấy người, mặc mấy người ở trong này ầm ĩ. Nhưng theo tình huống bây giờ, muốn mặc kệ cũng không thể, huống chi có nhiều ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô như vậy, thật là hành hạ cô mà. Mặc dù Trữ Mạt Ly đang cười, nếu tưởng đó là anh độ lượng, vậy thì bạn sai rồi, không thấy anh nghiêng mắt một góc 45 độ nhìn cô sao, còn cả Quý Hàm, vẻ mặt bình thản, thực ra lại rất khẩn trương.
Trong vòng vài giây ngắn ngủi, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng ra quyết định.
Trầm Khánh Khánh vẫy tay gọi Ada: “Mau tới đỡ chị đi, đau đầu muốn chết rồi, giúp chị thu dọn một chút, cái giường này chị không quen, chị phải về nhà ngủ.” Sau đó cô nâng cằm nhìn Quý Hàm, ra hiệu nói, “Ngây ra đó làm gì, không đi khởi động xe đi.”
Giây phút Trầm Khánh Khánh lên tiếng ấy, dường như Quý Hàm vô cùng sửng sốt, thần sắc khẩn trương lập tức dịu đi, gật đầu nói: “Anh đi ngay.”
Trịnh Thị thản nhiên hừ hai tiếng, theo Quý Hàm đi ra ngoài. Trong phòng khách, Ted thầm run sợ nhìn Trữ Mạt Ly, người này đứng im không nhúc nhích, thân hình cao lớn vẫn kiêu ngạo như vậy, khóe môi anh vẫn hiện ý cười như trước, đôi mắt sâu và đen như mực, hiện ra ngoài chỉ là lạnh nhạt vô tận. Anh đứng dậy, đột nhiên nâng chân bước, nói với Ted: “Chúng ta đi.”
Trữ Mạt Ly vừa đi, Ada liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức vội vã nói: “Hình như Trữ tổng tức giận rồi, làm sao bây giờ?”
Trầm Khánh Khánh nhìn về hướng Trữ Mạt Ly rời đi rồi trầm mặc, một khắc đó, khi anh xoay người rời đi, dường như trong lòng cô bỗng nổi lên rất nhiều mẩn ngứa, không đau lắm, nhưng rất rát, ngứa ngáy khó chịu, mẫn cảm hơn bình thường, cố gắng hít sâu cũng không thấy chuyển biến tốt đẹp.
Ada cùng Thuyền Trưởng giúp Trầm Khánh Khánh thu dọn mọi thứ, đỡ cô xuống lầu, Quý Hàm đã chờ sẵn, thấy cô đi xuống liền nhận lấy túi đồ của Trầm Khánh Khánh trong tay Thuyền Trưởng, sau đó giơ tay đặt trên trán cô thử độ nóng, gương mặt tuấn tú không khỏi nhăn lại: “Nóng quá, mau về nhà, anh có thuốc.”
Trầm Khánh Khánh nhẹ nhàng tránh tay anh, dựa vào Ada, ánh mắt nhìn xuống mặt đất, cúi đầu như lời đáp.
Lúc này cơn sốt của Trầm Khánh Khánh đã tới đỉnh điểm, mệt nhọc tích cóp từng chút một lại bị cơn cảm lạnh kích thích, vi-rút lập tức sinh sôi. Trầm Khánh Khánh ngồi trên ghế sau, đầu cũng không ngẩng, chỉ có thể dựa vào cửa sổ. Cô nhắm hờ mắt, bóng đêm dày đặc cùng ánh đèn rực rỡ xuyên qua lớp kính dừng trên người cô, càng khiến cô thêm phiền muộn, cảm giác mẫn cảm vẫn như trước, còn càng lúc càng kịch liệt, toàn thân cô đều không thoải mái, đầu cũng bắt đầu run lên, Trầm Khánh Khánh không khỏi thở dài.
Qua gương xe, Quý Hàm thấy Trầm Khánh Khánh hai má đỏ ửng, hô hấp nặng nề, không khỏi sốt ruột: “Em khó chịu lắm sao?”
“Nơi này của tôi không dễ chịu.” Trầm Khánh Khánh chỉ vào ngực, lại chỉ vào đầu, “Nơi này cũng không dễ chịu.”
“Nhưng đừng để bệnh nặng thêm.” Trịnh Thị ngồi trên ghế trước, vội xoay người bắt mạch cho Trầm Khánh Khánh, “Tim đập rất nhanh, Tiểu Hàm, tôi thấy vẫn phải đến bệnh viện.”
“Tôi không đi.” Không đợi Quý Hàm trả lời, Trầm Khánh Khánh đột nhiên xoay người nói, “Dừng xe, tôi phải xuống xe.”
Trịnh Thị giữ tay cô: “Khánh Khánh, đừng làm loạn.”
Trầm Khánh Khánh gạt tay cậu ta, như là gặp ma chướng [1'>, ngang bướng nói: “Dừng xe, tôi rất khó chịu, đừng để tôi nói đến lần thứ ba.”
[1'> ma chướng: cách gọi của đạo Phật, chướng ngại do ma quỷ gây ra.
Quý Hàm biết Trầm Khánh Khánh đang cáu kỉnh, trước giờ đều như vậy, anh lập tức an ủi, nói: “Được rồi, chúng ta không đến bệnh viện nữa, chúng ta về nhà…”
Trầm Khánh Khánh quát tháo: “Anh không nghe thấy hả? Cho tôi xuống xe ngay!”
Quý Hàm nắm chặt tay lái, lát sau, anh dừng xe lại bên đường. Xe dừng lại, anh liền rời khỏi ghế lái xuống xe, mở cửa sau xe, cúi người nâng mặt Trầm Khánh Khánh, tay anh hơi lạnh, sau đó, anh kiên nhẫn nói: “Anh biết em rất khó chịu, nhưng càng khó chịu càng phải nhẫn nại. Nếu em không muốn đến bệnh viện, chúng ta trở về nhà, sau khi trở về sẽ uống thuốc, rồi ngủ một giấc, em thấy dễ chịu mình lại đến bệnh viện, được không?”
Trầm Khánh Khánh tưởng mình