Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
>An Nhiên cà lăm nói: "Anh, tại sao anh lại nói với em những thứ này? Chú hai rất thích bác Anh, chắc chắn sẽ không làm như vậy."
Nam Tịch Tuyệt phát hiện, câu nói kế tiếp thật sự rất khó khăn để nói ra. Thời điểm anh đi gặp An Diệc Văn, ông ta một chút kinh ngạc cũng không có, ngược lại rất chủ động thẳng thắn nói tất cả. Nếu như không phải là Lục Nhược đã kiểm định lại tin tức, anh cũng liền cho là như thế, Bùi Anh mất cũng chỉ là do An Diệc Văn thay đổi tình cảm thất thường .
Nhưng khi An Diệc Văn nghe anh hỏi: "Ông còn muốn thay ông ta gánh bao nhiêu tội danh nữa?" Sắc mặt An Diệc Văn trong nháy mắt liền tái nhợt nhưng cũng không né tránh ánh mắt của anh. Nam Tịch Tuyệt rốt cuộc đã xác định được, Bùi Anh năm đó tức giận từ Mĩ trở về nước, đến làm ở bệnh viện lại bị hãm hại chèn ép, đành phải chuyển công tác đến Nhất Chung, sau đó lại xảy ra tai nạn xe cộ rồi vội vàng qua đời, đều có quan hệ mật thiết với An Diệc Bác.
Trong lòng suy tính như vậy, còn cùng An Nhiên duy trì tình cảm thật đúng là chuyện cười, buổi chiều, vừa bắt đầu anh không có chứng cớ, chỉ là mơ hồ có cảm giác, nhưng dự cảm này cũng không thể chống cự được An Nhiên hấp dẫn.
An Nhiên quả nhiên nổi giận: "Tại sao anh có thể nói ba em như vậy!" An Diệc Bác mặc dù đối với gia đình cũng phản bội, nhưng An Nhiên vẫn còn rất tôn kính ông, trong lòng cô, An Diệc Bác cũng không khác gì một loại tín ngưỡng.
Hai mươi năm qua, cha mẹ chính là tấm gương tốt nhất. Mẹ thì hiền lành dịu dàng như nước, cha lại cao lớn kiên cường. Tình thương của mẹ như nước, tình thương của cha như núi, Thanh Sơn vĩnh cửu, nước biển chảy dài, bọn họ ở trong suy nghĩ của cô đều có ý nghĩa như là tấm gương để phấn đấu.
"Cha em nói rồi, muốn làm ăn thì phải có lương tâm!" An Nhiên hét lớn, "Anh không có chứng cớ thì không cần suy đoán lung tung. Không cho anh vũ nhục người nhà em."
Nam Tịch Tuyệt nghiêm mặt: "Cái chết của mẹ anh là vô tội. Chuyện này anh nhất định sẽ tra rõ."
"Vậy anh đi tra đi, nói với em cái này làm gì?"
An Nhiên nhìn anh chằm chằm một lát, nặng nề cắn cắn môi, "Anh nghĩ muốn chia tay đúng không. Anh nghĩ là cha em hại mẹ anh, chia tay liền chia tay, em mới không thích anh u oan cho cha em!"
". . . . . . Vậy thì tốt." Nam Tịch Tuyệt trầm mặc một lát, xoay người đi. Lục Nhược vừa nghe lén vừa đung đưa đi đến, bất mãn nói: "Đại ca anh nói rõ ràng như thế làm gì? Tiểu Nhiên trở về lại nói với cha của cô ấy, anh “hầu thiên mã nguyệt” (không biết đến ngày tháng năm nào) mới có thể đem chuyện này tra rõ."
"Chúc mừng cậu biết dùng thành ngữ." Nam Tịch tuyệt lạnh lẽo nói.
"Đại ca, anh thật hài hước." Lục Nhược cười hai tiếng, quay đầu lại liếc nhìn An Nhiên hai vành mắt đã ửng đỏ sững sờ tại chỗ, lắc đầu một cái, chui vào trong xe Nam Tịch Tuyệt.
An Nhiên chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, cho đến khi Nam Tịch Tuyệt khởi động xe, cô trơ mắt nhìn xe đi xa, đột nhiên lại cực kỳ hối hận, liều mạng đuổi theo: "Nam Tịch Tuyệt, anh trở lại, em, em không muốn chia tay, anh trở lại. . . . . . !"
Ở bang C, mùa hè mưa rất nhiều, sau cái cảm giác khô nóng của ban ngày qua đi, là những cơn mưa phùn rất dày vào ban đêm.
Quảng trường Tường Vi cách nhà An Nhiên cũng không xa lắm, sau khi An Nhiên bị vấp ngã khiến đầu gối chảy rất nhiều máu, cô từ từ bò dậy, cứng rắn cho lòng mình một cái tát: "Không cho phép mày thích anh ấy nữa, anh ta vu oan cho cha mày!"
Trên đường lớn người đến người đi, An Nhiên không muốn bị quá nhiều người nhìn chăm chú, liền quẹo vào một cái hẻm nhỏ, theo đường nhỏ trở về nhà. Đầu gối vô cùng đau đớn, cô bước khập khiễng, cả người đều trực muốn ngã xuống.
Giờ phút này cô lại gặp phải người mà mình không muốn nhìn thấy nhất.
Khâu Thiéu Trạch cầm cái ô, một tay kia xách một túi gì đó, trên vai trái đeo một cái túi nhỏ, đang khoan thai ngoặt vào một cái ngách nhỏ cách đó mấy mét. Áo sơ mi trắng, quần thô màu nâu, trên chân rất ít khi thấy mang giầy xăng đan.
An Nhiên cứng họng.
Làm cho cô kinh ngạc chính là, Khâu Thiếu Trạch nhìn cô chằm chằm một lúc, sau đó lại đem cái ô cùng túi mà hắn xách theo nhét vào tay cô, đồng thời ngồi xổm xuống đưa lưng về phía cô, "Đi lên, tôi cõng em."
An Nhiên chậm chạp không hề cử động, Khâu Thiếu Trạch không nhịn được nói: "Nhanh lên một chút, đợi lát nữa trời mưa lớn hơn lại càng khó đi. Chân em bị thương, lại trở về cùng với tôi, để cho ba em nhìn thấy lại cho là tôi không quan tâm em, sau đó trừ tiền lương của tôi là nguy rồi."
Nghe hắn nói như thế, An Nhiên không khách khí nằm úp sấp trên lưng hắn, cho hắn mệt chết đi, đáng đời!
Hạt mưa rơi trên mặt càng lúc càng nhiều, mưa càng lúc lại càng lớn. Khâu Thiểu Trạch cõng An Nhiên, từng bước từng bước ngược lại đi rất vững vàng.
Loại cảm giác này rất kỳ quái. Hai người ngay từ lần gặp đầu tiên đã giống như kẻ thù không đội trời chung, những năm này một khi chạm mặt thì chính là miệng lưỡi sắc bén, luôn đối chọi gay gắt. Ở trong suy nghĩ củ