Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1793 lượt.

a An Nhiên, Khâu Thiếu Trạch chính là phân chuột phá hoại hạnh phúc gia đình cô, mẹ hắn lại càng không biết liêm sỉ đi làm tiểu tam( kẻ thứ ba) quyến rũ đàn ông đã có vợ, mặc dù là biết rõ mẹ của Khâu Thiếu Trạch đã sớm chết vì bệnh, cô cũng không cảm thấy có chút đáng thương nào. Mà Khâu Thiếu Trạch đối với cô cho tới bây giờ cũng không giống như một người anh trai, cơ hồ là cô có cái gì, hắn nhất định cũng phải giành lấy một phần, hoàn toàn không giống như người đi ăn nhờ ở đậu.
Mặc dù hai người có quan hệ máu mủ nhưng so với người xa lạ còn cao hơn một bậc. Vậy mà lúc này, bọn họ lại giống như một đôi anh em bình thường nhất trên đời, lớn bảo vệ nhỏ, đi trên đường mưa gió.
An Nhiên hơi lúng túng, lắc cái túi trong tay: "Bên trong chứa cái gì?"
"Giấy."
"Tôi là nói anh mua mấy thứ này làm gì? Vừa thô ráp lại khó coi." Trong túi chất đầy giấy màu vàng nâu, chất giấy khô cứng, còn có thể sờ thấy dấu khô ráp của vỏ cây phía trên.
"Cắt giấy tiền." Khâu Thiếu Trạch ngừng một chút, "Rằm tháng bảy không chỉ có em phải trở về nước. . . . . . . Giống như em nói, mẹ tôi lúc còn sống là vì tiền mà làm việc trái với lương tâm, tôi làm con cũng không thể để lúc bà chết còn gặp cảnh khốn cùng"
Mẹ của Khâu Thiếu Trạch ở nhà An Nhiên là điều cấm kỵ không được nói đến, mà bản thân hắn cũng nguyện ý không nhiều lời. Người khởi xướng hành vi tội lỗi này- An Diệc Bác cùng mẹ hắn một đêm phóng đãng cũng không nhớ nổi tên, không thể không nói là một loại bi ai.
An Nhiên "Hừ” một tiếng biểu đạt sự oán hận của mình.
Khâu Thiếu Trạch lại thở dài: "Em sẽ không hiểu. Không có tiền cuộc sống sẽ rất khổ cực."
"Vậy cũng không thể phá hoại gia đình người khác!"
Cơn mưa lớn như vậy, khiến Khâu Thiếu Trạch không tự chủ nhớ lại cảnh tượng mà hắn vĩnh viễn cũng không thể quên. Chuyện cho tới bây giờ, ấn tượng của hắn đối với mẹ mình, cũng chỉ mang máng nhớ là lúc hắn từ nhà trẻ trở về căn phòng thuê nhỏ hẹp, bà cố gắng rời giường làm cơm tối cho hắn, mưa bắt đầu lớn, tiếng ho khan của bà vẫn không ngừng, đến thời điểm sáng hôm sau mưa đã tạnh, hắn dậy trễ liền chạy đi trách cứ bà lười biếng, lại phát hiện thi thể đã nguội lạnh của bà.
Hàng ngày ở trong cô nhi viện quẫn bách, hắn căm thù đến tận xương tuỷ, khi An Diệc Bác xuất hiện thì hắn hưng phấn đến toàn thân run rẩy. Đi sang bên này, có căn phòng lớn xa hoa, còn có một cô bé cười rất xinh đẹp gọi hắn là anh trai, thật sự rất tốt đẹp. Chỉ là mộng đẹp rất nhanh bể tan tành, cô bé kia gào đến khản cả giọng, cũng chỉ hận không thể lập tức giết chết hắn.
Chỉ là, ở chỗ này, so với ở trong nước khổ cực tốt hơn nhiều. Tối thiểu, hắn có thể hưởng thụ cuộc sống xa xỉ, có thể nhìn thấy lúc quẫn bách của người đàn ông kia. . . . . .
"Tiểu Nhiên, ba em ở bên ngoài …..lần thứ nhất là lỗi của đàn bà, vậy còn lần thứ hai, lần thứ ba, thì trách người nào?" Khâu Thiếu Trạch nhẹ nói.
An Nhiên nghe hắn nói liền bắt đầu nổi giận: "Ba tôi sẽ không, đều tại mẹ anh!
Khâu Thiếu Trạch không hề báo trước nới lỏng hai tay ở trên đầu gối An Nhiên, suýt nữa làm cô té xuống.
"Anh làm gì thế?"
"Em quá nặng, lăn xuống đi."
An Nhiên tức giận buông tay ra, vùng vằng đứng dậy: "Ai mà thèm, nếu không phải là anh cầu xin tôi, tôi mới không thèm để cho anh cõng đâu."
Ai ngờ Khâu Thiếu Trạch lảo đảo đi được vài bước, liền té ngã trên đất, ngực kịch liệt phập phồng, một tay hắn nắm lấy vạt áo thật chặt, hình như rất khổ sở.
"Anh, Anh làm sao vậy?" An Nhiên nhìn hắn thật sự có cái gì đó không đúng, vội vàng đi qua dìu hắn đứng dậy . Ai ngờ Khâu Thiếu Trạch lại đẩy cô ra, run rẩy cởi cái túi nhỏ trên lưng xuống, lấy ra bình dưỡng khí màu xanh. Nhưng do hắn rút ra quá mạnh, làm bình dưỡng khí từ trong tay hắn rơi xuống.
An Nhiên mặc dù không phải sinh viên y khoa, nhưng cũng biết được thứ kia. Đó chính là sản phẩm mà An thị đưa ra thị trường đầu mấy năm trước, là bình dưỡng khí thuận tiện!
"Anh, anh có bệnh thật à!" An Nhiên nóng nảy, nhặt bình dưỡng khí lên cho hắn hít thở oxi.
Một lúc lâu, trừ tiếng mưa rơi, trong hẻm nhỏ cũng chỉ còn dư lại tiếng thở gấp gáp của Khâu Thiếu Trạch. Cho đến khi tiếng hít thở của hắn dần dần ổn định , An Nhiên vẫn không dám đem bình dưỡng khí bỏ ra, ngược lại Khâu Thiếu Trạch không nhịn được mà đẩy tay cô ra: "Buông tay, lỗ mũi của tôi sắp bị em đâm thủng rồi."
Hai người về đến nhà đều là một thân nước bùn, thật may là Nhập Hồng không có ở đây, An Nhiên len lén chạy về phòng mình, tắm nước nóng, thay xong quần áo sau đó đi đến phòng của Khâu Thiếu Trạch.
Khâu Thiểu Trạch vừa mới tắm xong, chỉ mặc quần ngủ, đang ngồi ở bên giường lau tóc. Hắn giống như biết An Nhiên sẽ tới, lau xong tóc, liền đi rót nước, từng miếng từng miếng từ từ uống.
An Nhiên nhất thời ảo não, mình làm gì nhiều chuyện như vậy lại muốn tới tìm hắn, nhưng vừa nghĩ tới cô vừa tra được cái kia có thể có hậu quả đáng sợ, vẫn còn nhắc nhở hắn: "Anh có thể bị bệnh hen suyễn, anh còn không mau đi bệnh viện đi."
Khâu Thiểu Trạch nuốt xuống một ngụm nước, t