Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
rên mặt lộ ra vẻ đùa giỡn cười: "Nơi này trừ em ra, ai cũng biết tôi bị bệnh này."
An Nhiên kinh ngạc trợn to hai mắt.
Khâu Thiểu Trạch đem chén nước bỏ lên trên bàn, đi tới phía trước cô: "Bằng không em cho rằng mỗi ngày tôi cõng bình dưỡng khí làm gì? Em có mục đích gì, cố ý vào phòng tôi để nói chuyện này, muốn cười nhạo tôi sao?"
An Nhiên khẽ nhíu lông mày: "Tôi chỉ không hy vọng anh yên lặng không một tiếng động biến thành một cỗ thi thể, gây ra phiền toái cho cha mẹ tôi!"
"Vậy thật khổ cho em phải phí tâm rồi. Đi thong thả không tiễn." Khâu Thiếu Trạch chỉ chỉ vào cửa phòng, ý bảo An Nhiên đi ra ngoài, "Làm phiền đóng cửa lại, cám ơn."
An Nhiên lần nữa khẳng định, thật sự là cô ăn no không có việc gì làm mới đến đây tìm khổ!
Mười năm tháng bảy âm lịch, là ngày lễ quỷ tiết ở Trung quốc, cũng là ngày tết Trung Nguyên. Người xưa kể rằng vào ngày này, Quỷ Môn sẽ mở ra, người thân ở trần gian có thể đốt giấy tiền để gửi chúc tết, hoặc cắm hoa cúc để gửi niềm thương nhớ, còn có thể thả đèn hoa đăng , những linh hồn du đãng ở bên ngoài được chiếu sáng cũng có thể tìm được đường về nhà.
Tối hôm đó, ở nghĩa trang trong thành phố S, Nam Tịch Tuyệt mang một bó hoa cúc to tới bái tế Bùi Anh.
Anh đem hoa đặt ở trước mộ Bùi Anh, nhẹ nhàng sờ tấm ảnh trên bia mộ của Bùi Anh, phía trên là hình người phụ nữ tươi trẻ, hôm nay, đã sớm hóa thành một phần bùn đất ở chỗ này.
"Mẹ, mẹ nói con nên làm như thế nào?" Anh quỳ xuống. Có một số việc không tra rõ, làm anh ăn ngủ không yên, nhưng là, nếu đi vào sâu hơn, không thể tránh khỏi sẽ làm tổn thương đến cô, rốt cuộc có nên hay không?
Một tiếng "Ngáp" rất nhỏ , hình như là ảo giác.
Nam Tịch Tuyệt nheo mắt lại, trước mộ có chút dấu tích của tro bụi, còn có chút giấy tiền chưa cháy hết từ bên trong bay ra ngoài.
"Ai ở nơi đó, đi ra ngoài."
Có âm thanh va chạm, hình như là mới từ trên đất đứng dậy, còn vỗ vỗ trên người, tiếp đến có một người đi ra từ chỗ góc khuất của bia mộ, người cao gầy, tóc dài, trên đầu gối còn dính không ít cỏ dại. Một trận gió thổi qua, cô run run , lại hắt hơi một cái.
An Nhiên xoa xoa lỗ mũi, cúi đầu không dám nhìn Nam Tịch Tuyệt, ai oán nói: "Chết rét em."
An Nhiên xoa xoa lỗ mũi, cúi đầu không dám nhìn Nam Tịch Tuyệt, ai oán nói: "Chết rét em."
An Nhiên ngồi lên xe Nam Tịch Tuyệt, được anh mang về khu nhà của giáo viên.
Đã nhiều năm cô chưa đến đây, kinh ngạc phát hiện phòng của Bùi Anh vẫn còn được giữ nguyên dạng, cung cấp nước và điện tất cả vẫn bình thường, sạch sẽ.
Hai người theo suốt đường đi cũng không nói chuyện. Sau khi vào cửa, Nam Tịch Tuyệt liền vén tay áo lên vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau liền có mùi gừng truyền đến. An Nhiên sờ soạn bốn phía một chút, vào gian phòng nhỏ mà mình đã ở trước kia, lại theo cái hành lang âm thầm kia vào phòng của Nam Tịch Tuyệt, đệm, giường, chăn vẫn còn đầy đủ mọi thứ, trên bàn còn để laptop của anh .
Đúng rồi, hàng năm anh cũng đều tới nơi này ở vài ngày. An Nhiên có chút phiền muộn sờ tấm áp phích NBA trên vách tường, mọi người đều giỏi quên lãng, chúng ta có thể sẽ để tâm vào một cái gì đó nhưng theo thời gian nó cũng sẽ bị cọ rửa mà phai màu, nhiều nhất cũng chỉ còn lại là mơ hồ.
Chỉ mấy năm thời gian, diện mạo của Bùi Anh đã không còn rõ ràng như vậy nữa rồi. An Nhiên đứng ở cửa, nhìn Nam Tịch Tuyệt ở trong phòng bếp, cô cũng không nhớ rõ, bộ dạng anh Nam dịu dàng năm đó là như thế nào. Cuộc tình ngắn ngủi vài chục ngày giống như là một giấc mộng hư ảo, có một số thứ, ngay từ lúc Bùi Anh qua đời năm ấy, đã liền thay đổi hoàn toàn mùi vị.
Nam Tịch Tuyệt đem trà gừng bê ra, rót vào hai cái bát, "Tới đây uống một chút, giải hàn."
An Nhiên đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, cúi đầu nhìn một bát trà gừng bốc hơi nóng , "Anh, anh rốt cuộc là nghĩ như thế nào?" Cô cố gắng khống chế, nhưng vẫn là mất thể diện nghẹn ngào, "Vui mừng vì thấy em tới, nhưng có chuyện lại không nói rõ ràng."
Nam Tịch Tuyệt bưng bát kia của mình lên nhấp một hớp: "Anh đã nói xong rất rõ ràng. . . . . . . Cám ơn em đã đến thăm mẹ anh, bà nhất định rất vui mừng ."
An Nhiên không cam lòng cắn môi, "Anh có thể hay không. . . . . ."
"Không thể." Nam Tịch Tuyệt nói.
An Nhiên nâng bát lên uống một hớp lớn, trà gừng rất nóng, rất cay, theo cổ họng chảy xuống, rất khó chịu!
Cô còn định tiếp tục uống, Nam Tịch Tuyệt trầm mặt đoạt lấy cái bát trong tay cô: "Em muốn làm bỏng đầu lưỡi mình sao?"
An Nhiên đỏ mắt trừng anh: "Tại sao anh lại quan tâm đến em!"
Nam Tịch Tuyệt dần dần dời ánh mắt đi, tay nắm thật chặt, anh rốt cuộc đang làm gì? Vậy mà, anh lui bước khiến An Nhiên hết sức đau lòng, cô ôm lấy cánh tay anh, cầu khẩn nói: "Anh không thể vì một phỏng đoán mà vứt bỏ em? Em. . . . . . Em ngày đó là nói lẫy, em không muốn chia tay, không cần. . . . . ."
Trong phút chốc, An Nhiên cho rằng anh muốn đẩy mình ra, nhưng anh lại đem cô ôm vào trong ngực.
An Nhiên dùng sức đáp lại nụ hôn của anh, từng động tác vuốt ve của anh. Anh cởi quần áo của cô ra, dưới á