Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

y thuốc lá không được hong khô, bị hun đến khó chịu. Cánh tay phải của cô có chút tê dại, hoạt động mấy cái. Cảm thấy mùi thuốc lá là từ phía sau bay đến, cô híp mắt đưa tay sờ về phía sau.
Bàn tay tiếp xúc là mặt thảm trơn mềm, cô phủi đi vài cái, chợt chạm phải một vật lạnh lẽo nhô lên. Bị sợ khiến cả người cô đều căng thẳng, trong lúc nhất thời, những cái này ở trong bóng tối mơ hồ không rõ hình dáng giống như những quái thú dữ tợn được sắp xếp sắp bổ nhào tới.
Cô nắm vật kia, vừa cẩn thận sờ, sờ chút cộm tay, bàn tay cảm thấy phía gốc như gồ lên. Giống như, có người nắm lên quả đấm của cô.
Cánh tay của cô bị kéo từ phái sau cây cột ra ngoài, nhào tới đấm lên đùi của chủ nhân cái trán không cẩn thận đụng phải đầu gối đang cong lên của anh, cô đau đến mức "Hừ" một tiếng.
Cô lập tức biết là ai, dùng sức rút cánh tay của mình về, anh dùng sức cầm, cuối cùng vẫn buông lỏng ra.
Hai người ở trong bóng tối mắt to trừng mắt nhỏ, Nam Tịch Tuyệt mở miệng trước: "Làm sao em lại ở chỗ này?"






Hai Bờ Lưỡng Lự
An Nhiên không lên tiếng, rất cẩn thận đưa tay phải của mình cọ xát lên tấm thảm, lau đi mồ hôi lạnh trên tay, cũng cố gắng xóa đi hơi thở của người đàn ông đã chạm phải. Cô cúi thấp đầu làm xong tất cả, dựng cả tay chân chống thân thể lên để bò dậy.
Bởi vì đứng dậy mà động tác có nghiêng về phía trước một chút, một cái chớp mắt kia cô cơ hồ là kề sát đến trong ngực anh, ngửi được mùi thuốc lá trên người anh, còn có mùi thơm của xà bông tắm.
Cặp mắt dần dần thích ứng với bóng tối, cô có thể nhìn thấy tay phải anh đang kẹp tàn thuốc lá, cổ áo sơ mi trắng của anh rộng mở, hai ống quần bị kéo đến cẳng chân, thậm chí, cô cảm nhận được ánh mắt chăm chú của anh đang ngồi ở chỗ tối nhìn cô. . . . . .
An Nhiên trở về chỗ mà mình ngồi lúc trước, lục lọi lần tìm được túi xách mà mình vứt qua một bên, đeo lên trên vai, chuẩn bị rời đi. Đi về hướng cửa được vài bước, cô lại dừng bước, cô có thể đi được nơi nào chứ? Trở lại cái nhà trống rỗng đó? Cô không khỏi vuốt ve chiếc nhẫn trên tay trái, hôm nay, ngay cả người để cô có thể gây gổ cũng không có. Cảm giác cô độc nảy sinh từ tận đáy lòng, từng chút một lan tràn vây quanh cắn nuốt cô.
Thân thể anh run rẩy, rất nhanh bình tĩnh lại, mặc cho cô giày vò anh.
Nơi đó là dấu vết một viên đạt xoẹt qua, đây là do anh sau khi đánh gãy xương sườn của Nam Cung Kỳ Áo, bởi vì Yến tử ngăn cản anh thả tên ác ôn đó, lại bị Nam Cung Kỳ Áo từ phía sau đánh lén. Thật may là, đánh trật.
Không biết có phải là cố ý hay không, kế tiếp thời điểm An Nhiên cởi quần anh ra, cánh tay thỉnh thoảng sẽ đụng vào nơi đó, anh cắn răng, không nói tiếng nào. Anh biết trong lòng cô không dễ chịu, cần tìm cách phát tiết ra ngoài, anh rất may mắn, cho dù là như thế, cô nghĩ tới vẫn là anh.
Cô rất nhanh liền nằm ở chỗ bụng dưới của anh, đem nơi kia của anh cầm xoa nhẹ vài cái, liền từ từ nuốt vào trong miệng. Cô liếm, mút lấy, thỉnh thoảng đôi tay vuốt ve xoa nắn lấy phía dưới. Ngực của cô dán vào bên đùi anh, đã nở rộ căng chặt hai đỉnh phấn hồng lại thỉnh thoảng ma sát qua, anh đang trong miệng cô không thể át chế liền hưng phấn đứng thẳng, trước một khắc anh xuất ra, An Nhiên liền đem anh khạc ra, lau miệng lần nữa dạng chân trở về ngồi trên người anh.
Chỗ kia của cô c đè lại nơi cứng rắn nhiệt nóng của anh, nhạy cảm tột độ trong hưng phấn, anh cảm nhận được sự ướt át từ tầng vải vóc thật mỏng kia thấm tới. Anh không khỏi nâng eo lên định chuẩn bị đi vào, tay của cô liền không khách khí bấm một cái lên miệng vết thương của anh, đau đớn thuần túy lan vào tận xương tủy, cơ hồ khiến anh tê dại nửa người.
"Tiểu Nhiên. . . . . ." Giọng nói của anh giống như mất tiếng, gọi cô.
An Nhiên ôm cổ anh, dán chặt vào lồng ngực anh, đầu lưỡi trơn trượt của cô liếm lỗ tai của anh, thân thể bắt đầu trên dưới phập phồng.
Loại cảm giác này, quả thực là cách giống như gãi ngứa.
Anh rốt cuộc không kiên nhẫn nổi rút tay ra, dò tới dưới mông cô, vạch đáy quần lót ra, mượn chất lỏng ướt át thuận lợi tiến vào trong cơ thể cô.
Động tác của anh làm liền một mạch, chờ An Nhiên phản ứng kịp, anh đã đi vào thật sâu. Cảm giác vào mỗi lần lại càng sâu hơn, bụng của cô đều có chút đau.
Nam Tịch Tuyệt thấy cô bất động, liền vịn hông của cô biên độ nhỏ mà rất nhanh ra vào. Thân thể cô không yên, một đôi đầy đặn trắng nõn ** trên dưới đung đưa, mới vừa rồi hai người kề nhau, anh đã cảm thấy nơi đó căng lên. Bởi vì hưng phấn, quầng vú co rút nhanh, ** như nụ hoa vừa nở ngạo nghễ ưỡn lên , anh thấy quen mắt, thân thể càng nóng, một cái tay khác chống đỡ thắt lưng của cô, để cô hơi nghiêng về phía sau, hơi cúi đầu liền đem một bên mềm mại trắng nõn nuốt vào hơn một nửa. Anh theo thứ tự đem nó thấm ướt nhẹ nhàng.
An Nhiên vẫn cố nén không để cho mình gọi ra, nhưng khi anh đem cô đặt ngang trên thảm trải sàn, hơi thô bạo gặm cắn viên chân trâu mềm mại trước ngực cô, đầu lưỡi chống đỡ vân vê, cô không chống đỡ đ