Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
ấy được từ dưới sàn nhà của Khâu Thiếu Trạch một gói thuốc nhăn nheo đã móc, liền đi đến trong ngăn kéo tìm cái bật lửa, run rẩy đốt. Khói lửa xâm nhập vào phế quản khiến cô cảm nhận được cảm giác phong phú trong nhấy mắt, thời gian lâu dài, cô liền yêu thích phương thức khói thuốc này.
Lời nói giữa cô và Nhập Hồng càng ngày càng ít, ngôi nhà to như vậy lại vắng ngắt. Hôm nay, Nhập Hồng đi tới phòng của cô, lấy ra một bộ lễ phục mới đưa cho cô, nói cho cô biết đây là lễ phục mà cô phải mặc trong buổi hôn lễ của bà.
An Nhiên mỗi ngày đều đem mình hun trong khói thuốc, cô mở to mắt nhìn bộ lễ phục lộng lẫy, nói: "Con muốn đi Trung Quốc."
Cái Gọi Là Chân Tướng
Nhập Hồng cũng không phản đối, chỉ ngồi xuống bên cạnh An Nhiên, giơ tay lên vén tóc ra sau tai giúp cô, hỏi: "Muốn đi vào lúc nào?"
An Nhiên đưa tay kéo nơ con bướm trên lễ phục, "Hai ngày nữa. . . . . . . Chờ qua hôn lễ của mẹ."
Nhập Hồng không ngờ cô sẽ đồng ý đến hôn lễ của mình, ánh mắt rơi vào bàn chân của cô ở phía ngoài chăn, lấy tay thăm dò một chút, phát hiện lạnh cóng, không khỏi đau lòng oán giận: "Mau vào trong chăn ấm."
An Nhiên ngoan ngoãn được Nhập Hồng đỡ nằm xuống, nhìn bà tỉ mỉ dịch góc chăn cho mình, rốt cuộc không nhịn được hỏi: "Mẹ, tại sao mẹ đột nhiên muốn gả cho Nam Tĩnh?"
Anh đem tất cả đều gánh lên người mình, tình nguyện để cô hận anh. Anh là sợ cái gì, sợ cô đem thù hận chuyển đến trên người ba anh sao? Lúc đó khi ở nhà anh, anh có lẽ đã lựa chọn đứng ở phía đối lập với cô.
Nhập Hồng nói xong, cảm thấy khối đá đè nặng trong lòng giống như được gỡ xuống. Bà đến bàn trang điểm của An Nhiên cầm miếng bông tẩy trang, thừa dịp đưa lưng về phía cô lau nước mắt, xoay người cười nói: "Tẩy trang ngủ tiếp đi, mẹ nhìn con."
An Nhiên nhắm hai mắt lại, bông bải tẩy trang lau ở trên mắt hơi lạnh.
Một tuần lễ sau, An Nhiên đến tham gia hôn lễ của Nhập Hồng và Nam Tĩnh.
Cuộc hôn lễ này so với bất kỳ buổi lễ nào mà cô từng thấy đều lớn hơn, trong tiệc cưới chật ních khách, khắp nơi đều là đèn flash, còn có cẩu tử (phóng viên), chưa từ bỏ ý định muốn vọt tới trước mặt để kiếm tin tức mới.
Hôn lễ mặc dù xa hoa, nhưng cũng lạnh lẽo. Đám người chật chội cũng không làm cho không khí trở nên ấm áp, người qua lại đều hướng người mới tới với ánh mắt tò mò cùng thăm dò, mà không phải chúc phúc. An thị bị Nam thị chính thức thu mua chỉ trong một tháng, phu nhân tổng giám đốc An thị liền tái giá.
Các loại suy đoán tràn đầy trời đất, hơn nữa đều là tin đồn về Nhập Hồng và Nam Tĩnh trước khi bị bỏ tù. Thậm chí An Nhiên cũng nhận được một phần, là đứa nhỏ phát báo trên đường thừa dịp loạn chen lấn đi vào, lấy lòng cứng rắn nhét vào trong ngực cô nói là độc nhất vô nhị để chào hàng, duỗi bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu ra đòi tiền.
Đứa nhỏ phát báo rất nhanh bị an ninh xách cổ đuổi ra ngoài, An Nhiên đem tờ báo để ở trên đầu gối. Mục Sư cao giọng chúc phúc, nói: "Hiện tại, chú rể có thể hôn cô dâu rồi." An Nhiên thu hồi tầm mắt, rơi vào tờ báo, lúc này, nếu là giả thì thật tốt.
Trong nhà họ Nam còn có một buổi tiệc tối long trọng, Nhập Hồng xác định An Nhiên không có việc gì, liền kéo cánh tay Nam Tĩnh, nhất nhất đi về phía những người đàn ông đến dự để chào hỏi.
An Nhiên kinh ngạc mà nhìn Nam Tĩnh một lát, phát hiện cô thế nhưng đối với người một tay phá hủy hạnh phúc gia đình mình lại hận không nổi. Hoặc là nói, có chút cảm giác, cô giống như bị mất. Nhất thời trong óc trống không, có lúc cô cũng không biết mình đang nghĩ cái gì.
Cô đối với cấu trúc của Nam trạch rất quen thuộc, đi ra khỏi đại sảnh, cô tìm một gian phòng, cũng không có mở đèn, tự giam mình ở bên trong.
Cô đi, cố gắng phân biệt hình dáng của các loại đồ vật trong phòng, một gian phòng rất nhỏ bé, cảm giác cô giống như chưa từng tới. Dưới chân mềm nhũn, cô dứt khoát tháo giầy, sợi lông mềm mại theo bước chân cô đi lại mà không ngừng co lại rồi giãn ra, cảm thấy, dưới chân là thảm thật dày, đi lên cực kỳ thoải mái.
Giữa gian phòng là một cây cột đứng thẳng rất lớn, mượn một chút ánh sáng yếu ớt có thể thấy nhìn thấy bốn bề đều là màu sắc bất đồng. An Nhiên đưa tay sờ sờ, trên mặt cây cột có một cái đinh nhô ra, giống như là... dụng cụ để giúp trẻ em leo núi.
An Nhiên dựa vào một mặt cây cột ngồi xuống, chân còn đạp phải một cục tròn vo, mềm mại co giãn, ôm đến trong ngực ngắt, là một quả bóng da. Cô đem quả bóng da ôm vào trong ngực vân vê nhào nặn, nghe nó phát ra tiếng vang "phù phù", lại buồn cười.
Cô còn ở bên tay mò được một mô hình súng bằng nhựa nhỏ, bóp cò, có bài hát vang lên. Kinh ngạc rất nhiều, cô ném nó qua một bên, cô giống như biết nơi này là nơi nào rồi, hình như là .... phòng trẻ trong nhà họ Nam.
Phản ứng đầu tiền của An Nhiên chính là rời khỏi gian phòng này. Cô đứng lên, lại từ từ ngồi xổm xuống.
Cô dựa vào cây cột này ngủ quên mất.
An Nhiên bị mùi thuốc lá hun tỉnh, mùi vị rất gay mũi, quả thật giống như bên trong còn cuốn lá câ