Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Thì Biến

Không Yêu Thì Biến

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

ới Tạ Bất Đình, số tiền thưởng gấp bốn của tôi cứ xác định là cuốn theo chiều gió đi!
Tôi nghiến răng trả lời: “Đi, thì đi…”.
Nhìn nét cười đắc ý trong mắt hắn, trong đầu tôi chỉ hiện lên tám chữ cực lớn, máu chảy đầm đìa:
Cắt đất cầu hòa, chuốc nhục vào thân.






Cạnh khu nhà của Tần Mạch không hề có trung tâm mua sắm lớn, tôi và hắn còn phải đi taxi tới đó.
Đi qua từng dãy hàng hóa, nhìn theo bóng hắn liên tục vứt đồ vào trong xe hàng, tôi bất lực nói: “Anh Tần, ở chỗ bác Tần đã chuẩn bị trước rất nhiều các đồ dùng sinh hoạt cho anh, anh có thể tới đó lấy luôn”. Nếu hắn thật sự muốn mua hết những thứ kia, tôi tin rằng mình nhất định sẽ bị nô dịch…
“Tôi đã độc lập kinh tế từ lâu rồi”. Hắn ngoái đầu lại nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút khinh bỉ, “Chẳng lẽ cô còn dựa vào gia đình sao?”.
“Tôi chỉ nói hành vi này của anh là một sự lãng phí thôi, đáng xấu hổ!”.
“Tôi thích”. Hắn đi về phía trước được vài bước, chợt ngoảnh đầu lại, bí hiểm đánh giá tôi một lượt, “Cô Hà, cô đang quản việc riêng của tôi đấy à?”.
Hắn để kệ tôi đánh một cái, quét mắt nhìn tôi, có chút bực mình: “Chuyện riêng của người ta, quản làm gì”.
Tôi lấy gậy ông đập lưng ông: “Chuyện riêng của anh tôi cũng quản, vậy mà không cho tôi quản chuyện của người khác sao?”.
“Cô quan tâm mới quản, tôi giống anh ta à?”. Hắn đáp trả một cách gần như là vô thức.
Vừa dứt câu này, tôi sững ra, hắn cũng ngẩn người, lập tức đằng hắng một tiếng, quay mặt đi, ánh mắt yếu ớt bay đi chỗ khác.
Tôi dùng hết sức nén lại tâm trạng đang rối như tơ vò trong lòng, ép mình bình tĩnh lại, làm ra vẻ buồn cười: “Có gì khác chứ?”. Tôi thản nhiên giẫm lên giày hắn, chỉ vào khu bán đồ tắm rửa: “Anh Tần, tôi đề nghị anh mua thêm một chai dầu gội đầu nữa”. Tôi nghiêm túc nói, “Tóc anh không những bết mà ngay cả não cũng sắp quánh lại tới nơi rồi. Hai chai dầu gội đầu, một chai dùng ngoài, chai kia để uống, khi anh uống hết một chai, có lẽ sẽ bình thường lại”.
Hắn không nổi giận, đến ánh mắt cũng chẳng nhìn tôi, mãi lúc sau mới gượng gạo lên tiếng: “Trong nhà có bát chưa?”.
Hắn lảng sang chuyện khác, đương nhiên tôi cũng không truy cứu câu nói có phần mập mờ của hắn lúc nãy nữa: “Lúc mua tủ bát đã được bên bán tặng cho một bộ rồi”.
“Còn nồi?”.
“Chưa có”.
“Ừ, thế mua nồi xong thì mua ít thức ăn đi, về nhà nấu cơm”.
Tôi giật mình: “Tôi có phải bảo mẫu anh thuê đâu, đi mua đồ với anh đã là phục vụ ngoài luồng rồi, anh lại còn muốn sai tôi nấu cơm cho anh nữa! Hơn nữa không phải anh mới ăn cơm trưa lúc ba giờ chiều nay sao?”.
Hắn nhìn đồng hồ: “Giờ đã sáu giờ rồi, vả lại là tôi nấu, khỏi cần cô đụng tay vào”.
Tôi lại càng kinh ngạc hơn: “Anh… anh biết nấu ăn à?”.
Hắn liếc mắt sang tôi: “Trước đây đi du học một mình, mấy chuyện này đương nhiên tôi tự làm”.
Tôi chợt cảm thấy Tần Mạch đã trở nên bình dân hóa rồi. Hắn đã nói mua thức ăn về nhà nấu cơm thì tôi cũng chẳng có lý do gì ngăn cản, đành ngoan ngoãn lê la theo sau hắn như một cái đuôi.
Đến khi mang tất cả những thứ hắn mua về tới nhà thì đã hơn bảy giờ, tôi ngồi phịch lên ghế sofa nhà hắn một cách rất mất hình tượng, bụng bảo dạ, cuối cùng cũng thoát khỏi hắn rồi, chờ hắn ký vào hợp đồng là tôi sẽ không phải gặp lại hắn nữa, cũng không phải chịu sự uy hiếp, bị hắn nô dịch nữa!
Vừa về nhà hắn đã vào bếp, những thứ khác chất đống để ngoài phòng khách. Tôi nghỉ ngơi một lát, thấy hắn không có dấu hiệu để ý tới mình, bèn chủ động chạy vào trong bếp, hôm nay khi hắn xuất viện không hề mặc vest như thường lệ, lúc này khi đứng trong nhà bếp quả thực giống người đàn ông của gia đình.
Tôi dâng hợp đồng lên như trình tấu chương: “Anh Tần”. Tôi nặn ra một nụ cười nịnh nọt.
Hắn khẽ nhướn mày, lần này không hề làm khó tôi, nhanh chóng ký xác nhận lên hợp đồng.
Tôi sướng như phát rồ nhận lại bản hợp đồng, cầm nó nhìn rất lâu như nhìn của quý rồi mới hớn hở bỏ vào trong túi xách.
“Rất vui được hợp tác với anh”. Tôi giơ tay ra, nghĩ bụng trước khi đi vẫn phải giả vờ khách sáo cho xong chuyện đã.
Một tay Tần Mạch cầm xẻng, tay kia nắm lấy tay tôi không hề khách sáo, không phải là một cái bắt tay lịch sự, mà là trùm lên tay tôi, như hồi nhỏ bố nắm tay tôi dắt qua đường, hắn kéo tôi tới trước bàn bếp, rất tự nhiên mà đưa cho tôi một con dao, nói cứ như không: “Thái cây củ cải này giúp tôi”.
Tôi sững người, nhìn lại bộ đồ công sở của mình, lại cầm con dao ngẩn ngơ một hồi, nói: “Nhưng tôi muốn về…”.
“Đã bận nửa ngày rồi, cô không đói sao?”.
“À…”.
Thấy tôi lưỡng lự, hắn thản nhiên vứt lại một câu: “Ăn cơm xong hẵng về”. Giọng điệu này không phải hỏi dò, không phải lời mời khách sáo, mà là mệnh lệnh. Tôi nghĩ, bình thường lúc hắn ra chỉ thị cho nhân viên ở công ty chắc hẳn cũng như thế này. Mà từ xưa tới nay tôi lại là người chỉ ưa nhẹ nhàng.
Chém phập con dao vào giữa thớt, tôi nói: “Quan hệ hợp tác giữa hai chúng ta đã kết thúc rồi. Xin thứ lỗi”.
Lòng bàn tay bất chợt ấm lên, hắn