Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
c ấy.
Bởi vì… bởi vì người bị đánh là Tần Mạch sao… vì Hà Tịch mày với hắn…
“…Tịch Tịch, cháu nói xem có được không?”.
“Không được!”. Tôi hoảng hốt hô lên, gần như nhảy dựng lên.
Mọi người trong phòng đều giật mình, dường như bị tôi hù dọa. Bà Tần nhìn tôi một lúc rồi lên tiếng, vẻ hơi tổn thương: “Bác cũng chỉ đề nghị như thế, dẫu sao mấy chuyện này là phải để bọn thanh niên các cháu tự cân nhắc, bác không có ý khác…”.
“A…”. Tôi tỉnh táo lại, đưa mắt nhìn gương mặt đang sầm xuống của Tần Mạch, lại quét mắt sang bác Lục đang cau mày, cuối cùng chuyển ánh mắt lại chỗ bà Tần. Tôi cào tóc, “Chuyện này, chuyện này…”. Nếu lúc này tôi hỏi bọn họ vừa nói gì, liệu có làm người ta cảm thấy tôi đang giả vờ ngớ ngẩn không…
Tôi muốn khóc, nhưng quả tình là tôi chẳng biết bọn họ vừa nói những gì mà!
“Mấy đứa tự nói chuyện với nhau đi, là bác quá sốt ruột thôi”. Bà Tần nhận ra sự ngượng ngùng của tôi, miễn cưỡng mỉm cười, nói: “Hôm nay bác hơi mệt, bác về trước nhé”. Nói xong, bà bèn ra hiệu cho bác Lục đẩy xe ra khỏi phòng.
Tôi thấy sắc mặt bà Tần không được tốt lắm, trong lòng thấy áy náy, nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ có thể âm thầm phỉ nhổ mình mấy câu.
Phòng bệnh im lặng một hồi, tôi ngoảnh đầu lại định chào tạm biệt Tần Mạch luôn, nhưng vừa thấy sắc mặt đáng sợ của hắn, tim tôi liền giật thót, không thốt ra nổi lấy một từ.
“Tôi không biết trong lòng cô Hà lại phản cảm với tôi như vậy”.
“Hả?”.
“Tôi trông bộ dạng cô cứ như thể việc mẹ tôi vừa nhắc đến không phải là đính hôn, mà là chịu tra tấn”. Hắn cười lạnh lùng, “Tôi khiến cô sợ nhiều đến thế sao?”.
Tất cả từ ngữ đều mất đi màu sắc, trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ màu đen to như núi…
“Đính… đính hôn?”.
Tôi nhìn Tần Mạch không thể tin được: “Bác Tần đang đùa à?”.
Hắn lạnh nhạt nhìn tôi.
Tôi im lặng, nội tâm đấu tranh kịch liệt tới mấy bận, cuối cùng thở dài một hơi: “May mà câu trả lời của tôi là không được…”. Vừa nói xong, tôi có cảm giác áp suất không khí xung quanh lập tức trở nên nặng nề hơn, “A… ý tôi là, nếu lúc nãy tôi không mất hồn mất vía thì, ừm… tôi sẽ từ chối uyển chuyển hơn một chút”.
Chịu sự tấn công vô tình của áp suất, khóe miệng tôi giận giật, sau đó ngượng ngùng nhếch môi: “Tôi còn có công việc, cáo từ”.
Tới tận khi ra khỏi bệnh viện, trái tim tôi vẫn nhảy nhót nhanh tới kỳ lạ. Tôi ngoái đầu lại nhìn những ô cửa sổ phòng bệnh của khu nội trú trong bệnh viện, ấn mạnh lên tim mình: “Đồ ngốc! Hà Tịch, mày đúng là đồ ngốc!”.
Nghe thấy đính hôn… Phản ứng đầu tiên lại là vui tới phát cuồng!
Xong rồi, xong rồi, xong rồi! Tôi ngửa mặt lên trời thở dài, ôm trán vẫy một chiếc xe, cấp tốc tránh xa nơi này.
Thất thần hết cả một ngày ở công ty, tối về, tôi lại đụng phải ma ở ngay dưới cửa nhà.
Lần này tôi không ngó lơ gã nữa, mà khoanh tay đứng trước mặt gã, bình thản nhìn: “Dương Tử, cởi quần ra”.
Gương mặt gã vốn dĩ nghiêm túc, tôi nói vậy thì gã giật mình, buột miệng nói: “Hà Tịch, anh không ngờ giờ em lại đói khát tới mức này…”.
Tôi rút bấm móng tay ở trong túi xách ra, cũng nghiêm túc nói: “Anh hiểu nhầm rồi, không phải lần trước đã nói rồi sao, cắt béng thằng nhỏ của anh đi. Anh đã khao khát tới tìm tôi cầu xin như thế, sao tôi có thể từ chối anh liên tục được. Cởi quần ra, không thì tôi tự ra tay đấy”.
Gã ngẩn người ra một lúc, cuối cùng thở dài một tiếng, nói như bất đắc dĩ lắm vậy: “Cái tính xấu này của em không thể sửa được, một đứa con gái mà nói những lời đó, ai còn dám yêu em”.
“Ừ”. Tôi gật đầu, “Hóa ra anh sợ cắt cái đó không đủ sướng, còn muốn bị chọc nát mông hả?”.
“Hà Tịch”. Gã hơi tức giận, cau mày lại nói: “Anh tới nói chuyện nghiêm túc với em mà”.
Tôi gật đầu: “Nói đi”.
Thấy tôi đổi sang thái độ hợp tác, sắc mặt gã cũng dịu đi đôi chút, hỏi tôi: “Em đang qua lại với Tần Mạch à?”.
Tôi cắt móng tay nhờ ánh đèn đường: “Liên quan quái gì tới anh”.
Gã hít sâu vào một hơi, lại nói: “Nể tình em đã từng là bạn gái của anh, Hà Tịch, anh khuyên em tốt nhất là tránh xa tên đó ra một chút”.
Tôi nhớ lại hình ảnh Tần Mạch chán nản ngồi trong góc tường sau khi bị đánh đêm đó, ngẩng đầu lên nhìn gã, chẳng lẽ những chuyện này là do gã, hoặc là người sau lưng gã làm?
Dương Tử thấy tôi thật sự nghiêm túc nghe gã nói chuyện, hẳn nhiên có chút mừng rỡ, khóe miệng khẽ kéo lên thành một nụ cười, sau đó nhanh chóng khựng lại, gã tiếp tục nói: “Tác phong của Tần Thị quá ngang ngược, tuyệt đối không để lại đường lùi cho người khác, đã có rất nhiều người thấy ngứa mắt. Dù hiện giờ em qua lại với Tần Mạch thì có chút vênh vang, nhưng sau này chắc chắn sẽ không có kết quả tốt”.
Trong lòng tôi hơi rối loạn, lập tức trấn tĩnh lại, nhìn Dương Tử, nói: “Nói xong chưa?”. Gã nhìn tôi một lát, nói thêm: “Hơn nữa, Tần Thị có thể mãi mãi thuận buồm xuôi gió thì phần nhiều là em cũng chẳng có kết quả gì với Tần Mạch đâu”. Tôi lạnh lùng nhìn nụ cười khổ sở trên gương mặt gã, tôi đã từng thấy nụ cười này rất nhiều lần rồi, trước đây mỗi lần tôi bắt nạt quá mức khiến gã