Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
gược cành cây này, tôi cũng chẳng thấy có chỗ nào kỳ lạ nữa.
Có lẽ… hắn chỉ muốn tìm một người cùng ăn với mình mà thôi.
“Hà Tịch”.
“Hả”.
“Cô đã kết thúc với cậu bác sĩ kia rồi à?”.
Tôi lườm hắn một cái: “Nếu không thì sao? Xài chung một tên đàn ông với gã khác hả?”.
Hắn như đang cân nhắc từ ngữ một lát, hỏi tôi: “Không đau lòng?”.
“Không biết, dù sao chút tình cảm này vẫn chưa đủ mạnh để ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi”. Tôi cắn ống hút, trong lòng chợt nhảy ra một câu, vẫn chưa có ảnh hưởng lớn như Tần Mạch nhà anh. Mấy giây sau khi ý nghĩ ấy lướt qua, tôi chợt tỉnh táo lại, giật nảy mình, quét mắt nhìn Tần Mạch đang khoanh tay thong thả nhìn tôi, nén chặt lại cảm giác trái tim đột nhiên nhảy lên thùm thụp.
“Hà Tịch, cô quá mức mạnh mẽ hay đang giả vờ quá hoản hảo?”. Hắn hỏi tôi, trong giọng nói pha lẫn hoang mang, “Tôi nhớ cô gái hồi đầu khóc lóc gào thét trong xe mình không như thế này”.
Đương nhiên, một người là bạn trai thật sự nhung nhớ mấy năm liền, một người là hàng thay thế giữa chừng, có tình cảm gì hay không, lúc chia tay là có thể biết được nhất. Đương nhiên, những lời này tôi sẽ không giải thích cho Tần Mạch, tôi thở dài một hơi, cười cười, cũng không biết nói với Tần Mạch hay tự nói với bản thân mình: “Nghĩ thông rồi, chẳng qua chỉ là tình yêu thôi, có gì to tát chứ”.
Tần Mạch gật đầu, dường như tán thành câu nói ngạo mạn này của tôi, một lúc sau, hắn lại lên tiếng: “Nhưng giờ cô vẫn chưa có bạn trai, gia đình không có ý kiến gì sao?”.
Đương nhiên là có rồi! Đây là chuyện tôi đau đầu nhất khi về nhà nghỉ Tết đó!
Tôi kìm lại, đè nén ham muốn văng tục, ráng nặn ra một câu: “Chuyện này có giống trò dụ quái trong game đâu, gấp gáp làm gì?”. Tôi nhả ống hút đã bị mình cắn nát ra, quyết định chuyển hướng công kích, “Mà này, anh đã nhiều tuổi như thế này mà còn không gấp, tôi gấp cái gì”.
Mấy từ “nhiều tuổi như thế này” hình như đã kích thích Tần Mạch, hắn đặt dao nĩa lên đĩa, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tôi như đang suy nghĩ điều gì.
Tôi bị hắn nhìn tới phát hoảng, đảo mắt nói: “Sao thế, không thích người ta nói thật à?”.
“Đúng là tôi không gấp”. Hắn nhìn tôi hồi lâu, sắc mặt dần dần dịu xuống, “Bắt được thỏ rồi thì chuẩn bị cho vào nồi thôi”.
Nhận ra được ám chỉ trong câu nói của hắn, tôi chần chừ giây lát: “Anh… có mục tiêu rồi?”.
Hắn im lặng không trả lời. Nhưng tôi đã hiểu ý của hắn, hóa ra, đến người như Tần Mạch mà cũng đã tìm được nửa kia rồi… Trong phút chốc, chẳng hiểu sao lòng tôi lại thấy buồn bã, khó chịu như bị phản bội, lại đau thương như bị bỏ rơi, còn trộn thêm rất nhiều xót xa giống như ghen tuông, ken đầy nơi lồng ngực.
Những rõ ràng tôi không có bất cứ quyền gì mà khó chịu, đau thương hay ghen tuông.
Khoảng thời gian còn lại của bữa cơm rơi vào yên tĩnh.
Khi Tần Mạch chính thức nhìn thấy căn hộ thì đã là ba rưỡi chiều.
Bước vào nhà, tôi máy móc giới thiệu cho hắn bố cục chỉnh thể và một vài thiết kế chi tiết tiện cho sinh hoạt, thi thoảng còn nói về nguồn cảm hứng thiết kế. Hắn nghe chừng như rất nhập tâm, còn tôi thì chỉ muốn nói cho xong rồi tông cửa chạy lấy người sớm một chút.
“Cô làm rất tốt”. Sau khi xem xét tầng trên tầng dưới xong, hắn nói: “Tôi rất hài lòng”.
“Đây là vinh hạnh của tôi”. Tôi lật tìm hợp đồng trong túi xách, muốn hắn ký tên xác nhận nhanh nhanh là tôi có thể ngoan ngoãn lăn về công ty chờ ngày cầm tiền thôi.
“Nhưng…”. Hắn sờ lên một góc của sofa, có chút chần chừ, “Trong nhà không có ga giường, vỏ chăn và một số vật dụng thiết yếu”.
Gân xanh trên trán tôi nhảy nhót: “Anh Tần, chuyện này không hề thuộc phạm vi nhiệm vụ trong hợp đồng của chúng ta, những thứ này phải do anh tự mua lấy chứ”.
“Cô Hà, điều tôi cần là một căn hộ có thể dọn vào ở ngay được”.
“Tôi là người thiết kế, thứ mà anh nói không hề nằm trong phạm vi suy xét của tôi”.
“Tôi tin vào ánh mắt của người thiết kế”. Hắn nói: “Thứ cô chọn nhất định sẽ phù hợp với phong cách của căn hộ này hơn”.
Tôi cáu tiết: “Không làm!”.
“Được rồi”. Hắn nhìn đồng hồ, ra chiều như đã bàn bạc ổn thỏa sự tình hết rồi, “Vừa hay tối nay tôi cũng rảnh, chúng ta cùng đi siêu thị chọn mua vài thứ đi”.
Tôi kinh ngạc trợn trừng mắt lên: “Dựa vào cái gì chứ! Tôi đã làm hết trách nhiệm công việc rồi, tôi không đi”.
Hắn khoanh tay lại, mặt mày nghiêm nghị, nhưng vẫn không thể giấu được ý cười hiển hiện trong đôi mắt, kiểu cười vô cùng xấu xa! Hắn cau mày: “Cô Hà, thái độ phục vụ của cô quả thực khiến tôi không hài lòng, tôi nghĩ mình nên đổi ngày ký xác nhận bản hợp đồng này thì hơn”.
Lửa giận trong lòng hừng hực bốc cao ba trượng, tôi hận là không thể đập bản hợp đồng đang cầm trong tay vào mặt hắn, sau đó lấy gót giày đâm cho ra N cái lỗ máu nữa!
THANHTHOIGIAN.
Tần Mạch nhìn dáng vẻ muốn ăn tươi nuốt sống hắn của tôi, nói như thể vô cùng bất đắc dĩ: “Xem ra tôi phải nói chuyện cẩn thận với tổng giám đốc Tạ về vấn đề tính tích cực làm việc của nhân viên mới được”.
Tôi siết chặt nắm tay, nếu hắn nói lại việc này v