XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Thì Biến

Không Yêu Thì Biến

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.

lưng ngồi dậy. Đúng lúc hắn đã nhặt xong mấy mảnh vở trên đất mang ra ngoài, hắn quay đầu nhìn, ánh mắt dán chặt lên cổ tôi. Tôi vội vàng đưa tay lên che cổ mình, khẽ gắt lên: “Nhìn cái gì, ra ngoài đi”.
Hắn mỉm cười có thêm chút đắc ý, tôi thấy hắn chỉ giống tên tiểu nhân hớn hở ra mặt, gân xanh trên trán tôi nổi lên, vừa tới giới hạn sắp chửi người thì hắn biết điều ra ngoài.
Tôi cảm nhận sâu sắc rằng bị một gã đàn ông hiểu rõ tính tình là một chuyện rất thảm thương.
THANHTHOIGIAN.
Nhân lúc hắn ra ngoài, tôi cuống cuồng xuống giường mặc lại quần, quá trình mặc đã khiến eo tôi chịu sự giày vò như thế nào thì xin không tả kỹ, sau khi đã mặc quần xong xuôi, tôi quay người chạy ra ngoài. Chỉ muốn nhân lúc mình còn có thể bứt ra khỏi Tần Mạch thì bỏ của chạy lấy người, về nhà cho số điện thoại của hắn vào sổ đen, cũng không muốn liên lạc nữa.
Đi tới đầu cầu thang, tôi chợt khựng lại, tôi đang ở tầng trên, hắn ở tầng dưới. Tôi cứng đờ, hắn thản nhiên.
“Đã ăn cháo chưa?”. Hắn hỏi han nhẹ nhàng, dường như không hề trông thấy bộ dạng toan tính chạy thoát thân này của tôi.
Tôi im lặng không nói tiếng nào, đang nghĩ xem có cần phải nói rõ ràng với Tần Mạch không. Hắn chợt lên tiếng: “Trong bếp còn cháo. Tôi múc thêm bát nữa”.
Mấy thứ trong bếp đó không phải là đồ tôi nấu từ tối qua sao… Người này biết mượn hoa hiến Phật thật đấy. Tôi nhếch môi gọi hắn lại: “Tần Mạch, chúng ta nói chuyện đi”.
Hắn nhướn mày: “Có cần thiết không?”.
“Rất cần thiết”.
“Được rồi”. Hắn xoay người đi tới bên bàn ăn, ngồi xuống trước. Tôi ngoan ngoãn bước lại, nghiêm túc ngồi xuống chỗ đối diện với hắn. Hai người chúng tôi nhìn nhau một lát, ánh mắt bất giác chạm nhau giữa không trung, nhìn tới mức bầu không khí nghiêm túc đứng đắn này dần trở nên khác lạ, cuối cùng, mắt hắn lóe lên, chuyển ánh nhìn, “Em muốn nói chuyện gì?”.
Tôi hắng giọng một tiếng: “Nói thực lòng, anh Tần này, tôi cảm thấy mối quan hệ của chúng ta đã phát triển hơi bị sai lệch rồi đấy. Sự thay đổi thái độ của anh dành cho tôi trước và sau lớn tới mức khiến tôi có chút không dám tin, thế nên sau khi cân nhắc lại…”.
“Em lo lắng cũng đúng”. Hắn cũng làm ra vẻ có chuyện phải nói, “Không tin tôi là điều hoàn toàn đúng đắn, Hà Tịch, bất ngờ là em lại có một cái đầu tỉnh táo”.
Khóe miệng tôi giật giật: “Anh đang khen tôi đấy à?”.
“Đúng thế. Không thể phủ nhận rằng, tôi quả tình là có ý đồ nên mới đột ngột thay đổi thái độ với em”. Hắn nói, “Lần trước xảy ra chuyện đó, mẹ đã nói với tôi rất nhiều, trong đó có cả chuyện lập gia đình, tôi đã tuổi này rồi, dù trong sự nghiệp hay trong cuộc sống đều cần có một gia đình để…”. Hắn ngừng lại một lát, dường như nhất thời không tìm được tính từ phù hợp.
Nhưng tôi đã hiểu ý của hắn, hắn cần, mà đúng lúc tôi lại ở bên cạnh hắn, thế nên tôi trở thành mục tiêu của hắn.
Không thể không nói rằng tốc độ ra tay của Tần Mạch rất nhanh, đàn ông như hắn, một khi đã quyết định phải làm chuyện gì đó, không đạt được mục đích thì quyết sẽ không ngơi nghỉ. Thế nên ngay hôm sau thái độ đã quay ngoắt, dù sao thì với hắn, quyến rũ một cô gái chẳng cần lãng phí quá nhiều sức lực.
Dù thủ đoạn của hắn vụng về đến mức làm người ta thấy mà giật mình.
Nhưng tôi vẫn phải than thở một câu đáng tiếc, trước khi hắn quyết định quyến rũ tôi, tôi đã rung động rồi…
Tôi tiếp lời hắn: “Tần Mạch, hôm nay tôi nói thẳng với anh nhé. Tôi thích anh, nhưng vẫn chưa tới mức si mê. Nếu anh đưa ra đề nghị đó trước khi tôi thích anh, không chừng tôi sẽ thoải mái đồng ý, nhưng giờ tôi không dám nhận lời. Vì anh không thích tôi, tuy chúng ta ở bên nhau, nhưng tôi không có cảm giác an toàn, tôi là đứa con gái không phóng khoáng lại có chút bướng bỉnh, còn hơi hung dữ nữa, tôi sẽ là đứa đa nghi rảnh hơi suy đoán ngờ vực. Nếu thật sự là như thế thì sau này hai chúng ta đều sẽ không yên ổn được. Thế nên…”.
“Hà Tịch”. Tần Mạch ngắt lời tôi. Hắn hơi rướn người về phía trước, khiến tôi có chút áp lực, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, “Em dựa vào cái gì mà khẳng định tôi không thích em?”.
Tôi ngẩn người ra: “Thế… anh thích tôi à?”.
“Tình hình hiện giờ rắc rối là ở chỗ này”. Tần Mạch lại tựa người vào lưng ghế, ngón tay gõ liên tục lên mặt bàn, hắn khẽ nhíu mày, như sắp đưa ra một lựa chọn có liên quan tới sự tồn vong của một quốc gia.
“Em nói xem, rốt cuột tôi thấy em thế nào nhỉ?”.
Câu này… Tôi nghiến răng, muốn nén lại ham muốn chửi mắng, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, đập bàn: “Anh thấy tôi ra sao thì sao tôi biết được, tóm lại là, tình hình bây giờ chính là thế đó, hai chúng ta không được, đường ai nấy đi”. Tôi đứng dậy bỏ đi.
Chân mày Tần Mạch nhăn tít lại, hắn với một tay qua mặt bàn, tóm chặt lấy cổ tay tôi, dường như có hơi cáu giận: “Không thử sao em biết không được”. Hắn nói: “Chuyện chưa thử, tôi không thích bỏ cuộc”.
“Thử đồng nghĩa với mạo hiểm, tôi không thích mạo hiểm”.
“Tại sao không cho bản thân một cơ hội”. Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, như đang nhìn một mục tiêu, “Hà Tịch, sao không thử làm