Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Thì Biến

Không Yêu Thì Biến

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.

ch nổi khóe miệng, các cơ trên mặt cứ cứng đờ như đã chết.
Di động đổ chuông, tôi nhận máy, giọng nói nhẹ nhàng của Tần Mạch ở bên kia hỏi han vết thương của tôi.
Tôi đáp mấy câu, nhìn người trong tivi đang ồn ào nhốn nháo, ngoái đầu lại nhìn căn phòng lạnh lẽo của mình một lượt, đột nhiên buột miệng hỏi: “Tần Mạch, anh thấy chúng ta yêu nhau như thế này có mệt không?”.
Hắn im lặng rất lâu: “Em thấy mệt à?”.
Tôi không trả lời nổi. Tôi rất muốn nói, tôi thấy mệt, nhưng ba chữ này tôi không thốt ra khỏi miệng được.
Hắn không để tôi trả lời, bèn nói lảng đang có chút việc rồi vội vàng ngắt máy.
Con đường tình cảm này có chút gian nan, tôi không biết rốt cuộc sự kiên trì của mình có thể đổi được cái gì. Tần Mạch không hề làm việc gì để đảm bảo với tôi, hắn chỉ ngang ngược mà ích kỷ để lại tiếng “thích”, thậm chí còn chẳng cho tôi cái hẹn ngày về.
Chỉ có tôi cố chấp chờ đợi trong vô vọng.
Tựa như bò lên cầu thang không nhìn thấy điểm cuối, cuối cùng cũng mệt mỏi.
Một ngày tháng năm, mẹ gọi đến tới hỏi thăm tôi sống thế nào, cuộc gọi ngắn ngủi năm phút, tám lần nhắc đến việc chị họ tôi đã kết hôn, nói bóng nói gió lời trong lời ngoài.
Cuối cùng thẹn quá hóa giận, tôi đành bỏ lại một câu: “Con đã chia tay với anh ta rồi”.
Sau đó tôi bèn gọi cho Tần Mạch: “Anh có thể nói cho tôi biết anh có ngày quay về không?”.
Hắn lặng lẽ: “Giờ không thể”.
Tôi hít sâu vào một hơi: “Thế thì chúng ta kết thúc đi”.
Vì anh không dám hứa hẹn, tôi không thể hoài công chờ đợi được.






Cuộc điện thoại ấy không hề nhận được câu trả lời của Tần Mạch. Hắn im lặng rất lâu, cuối cùng ngắt máy mà chẳng nói lời nào.
Thực ra câu nói ấy chắc chắn được coi là kích động trong lúc nóng giận, tôi không hề thực sự muốn cắt đứt liên lạc với hắn như thế, chỉ là cảm thấy bực bội, hoặc nên nói là oán hận với cuộc sống chẳng khác gì oán phụ trong khuê phòng gần đây, nhưng tôi không ngờ rằng khi mình nói ra câu ấy, trong lòng lại nhẹ nhàng đi không ít.
Thế nên tôi tự nói với mình, được lắm, Hà Tịch, đây mới là suy nghĩ đích thực của mày.
Nhưng cũng bắt đầu từ hôm đó, dù tôi có dốc hết sức lực vào công việc, sử dụng bản thân như Transformer thế nào đi chăng nữa, mỗi khi đêm khuya yên tĩnh, khi đầu óc trống rỗng, tôi đều sẽ nhìn chằm chằm vào di động trong một thoáng lơ đễnh thất thần.
Đầu óc trống rỗng, chỉ ngẩn ngơ nhìn vào vật thể hình chữ nhật ấy, không biết là chờ nó vang lên, hay mong nó cứ im lặng như chết.
Lặng lẽ ra khỏi phòng tiệc ồn ã, tìm một góc cầu thang yên tĩnh, tôi hít thở sâu, có chút thấp thỏm nhận cuộc điện thoại.
“Alo?”.
“Hà Tịch”. Đã rất lâu rồi không nghe được giọng nói trầm trầm của hắn, lòng tôi khẽ run lên, nhẹ nhàng đáp một tiếng. Bên kia dường như cũng không biết phải nói gì, cứ im lặng như thế mãi. Tôi nghĩ tới thời gian, giờ ở bên Mỹ chắc hẳn là rạng sáng rồi, hắn lại thức trắng đêm…
“Giờ đang làm gì thế?”. Hắn hỏi.
“Đồng nghiệp trong công ty kết hôn, đang uống rượu mừng”.
“Uống ít thôi”.
Sự quan tâm trong vài ba câu ngắn ngủi, chỉ chớp mắt đã làm dậy sóng tâm trạng bình thản mà tôi cố gắng dựng lên. Tôi mấp máy môi, những lời mấy hôm nay cứ nghẹn trong lồng ngực gần như thoát ra khỏi miệng. Nói xin lỗi với hắn, vô số những tiếng nói trong tim tôi đang kêu gào, hạ cái sự kiêu ngạo chết tiệt kia của mày xuống đi, nói xin lỗi! Nói cho hắn biết thực ra Hà Tịch không nghĩ như thế…
“Lần trước…”. Tôi yếu ớt nặn ra được hai chữ.
“Lần trước”. Bên kia tiếp lời tôi, nhưng giọng thì kiên định hơn rất nhiều, “Em nói đúng, ngay một lời hứa mà tôi cũng không thể cho em được, em quả thực không nên đợi chờ nữa”.
Trái tim đập mạnh như đột ngột ngừng lại trong khoảnh khắc này: “Ý anh là gì?”.
“Hà Tịch, là tôi đã quá ích kỷ”. Hắn ngừng lại một chút, “Chúng ta…”.
Hắn chưa nói xong, tôi cũng chẳng muốn nghe hết nữa. Nếu giờ Tần Mạch đang ở đây, có lẽ tôi sẽ tát cho hắn một cái nảy đom đóm, chửi bới hắn, đã ích kỷ thì tại sao không ích kỷ tới cùng đi. Nếu có thể nghĩ thấu triệt thì sao khi ở sân bay lại bỏ lại tiếng “thích” kia.
Tỏ tình vô trách nhiệm, còn khiến tôi đau đớn căm hận hơn cả buông tay.
Thế nhưng tôi không thể gào lên những câu ấy cho hắn nghe được, chỉ sợ nói được một nửa, bản thân sẽ bật khóc trước mất.
Khi tình cảm thất bại, tôi chỉ muốn đứng ở nơi cao nhất của sự tôn nghiêm, thế nên tôi cười ha ha, nói rõ ràng: “Đa tạ, như thế tốt biết mấy, chúng ta buông tay ra đường ai nấy đi, anh có bầu trời đầy sao, tôi vẫn có mặt trời ban mai”.
“Ừ”. Hắn đáp một tiếng, đến cuối cùng, Tần Mạch chưa bao giờ chịu thua khí thế chỉ bỏ lại cho tôi bốn từ, “Em đừng uống say”.
Nghe tiếng báo bận tít tít vang lên trong điện thoại, tôi chống tường đứng dậy, tát một cái vào mặt mình. Xe lượn siêu tốc của tôi không hạ xuống theo quỹ đạo, mà thoát khỏi quỹ đạo rơi thẳng xuống mặt đất khi đang ở điểm cao nhất… tan xương nát thịt.
Cánh cửa thông ra cầu thang bộ bị mở kêu lạch cạch, tiếng T