Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.
nh hơn cá đớp mồi:
- Phải kiện chứ!
Tôi cũng đáp trả lại nhanh như cướp miếng mồi khỏi miệng Oska:
- Không. Tống anh ta vào nhà giam đi.
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi với biểu hiện cực kỳ kinh ngạc. Tất nhiên mọi người đều không thể nhìn thấy tôi thật mà chỉ nhìn thấy vỏ bọc là Gil Ra Im thôi. Tôi gác tréo chân và đẩy vai lên, tạo thành một dáng ngồi gợi cảm nhất!
Tôi đứng đối diện với Oska qua hàng song sắt. Oska kinh ngạc đến mức chỉ biết trố mắt ra nhìn tôi trân trân rồi thở dài một tiếng, nói bằng giọng suy sụp.
- Anh bảo Joo Won đến cơ mà?
- Anh ta bảo anh hãy nói với tôi. Tôi đã nghe anh Kim Joo Won nói rồi. Chuyện hai người cá cược với nhau ở đảo Jeju. Nếu anh chịu từ bỏ tôi thì anh Kim Joo Won sẽ rút đơn kiện.
- Joo Won... đã nói với Gil Ra Im như vậy sao?
- Tất nhiên tôi biết trong chuyện cá cược, những thứ đã đem ra cược thì tuyệt đối không thể rút lại, đó là thỏa thuận từ rất lâu giữa hai người.
- Bởi vậy mà chú ấy vẫn làm thế này? Kim Joo Won không phải kẻ tham lam cũng chẳng phải thằng hay chơi những trò hèn hạ. Nếu thằng đó đã làm đến mức này thì có vẻ như cô gái tên Gil Ra Im đã trở thành một người quan trọng với Joo Won.
- Có lẽ là thế thật nhỉ?
- Nhưng như vậy thì sao chứ?
Đột nhiên Oska ngưng nói và nhìn về phía sau lưng tôi. Vì muốn biết anh ta nhìn đi đâu nên tôi cũng quay lại nhìn theo. Đằng sau tôi chỉ có Gil Ra Im trong bộ dạng của tôi và Yoon Seul. Anh ta ngừng một lúc rồi lại nói tiếp:
- Anh cũng không thể từ bỏ em, Gil Ra Im. Em hãy nói lại với Joo Won như vậy. Anh sẽ không để mất em đâu. Cho dù nó không rút đơn kiện cũng không thành vấn đề.
Lúc ấy cánh cửa đồn cảnh sát đóng rầm một cái, tôi giật mình quay lại nhìn thì không thấy Yoon Seul đâu nữa. Gì đây? Lại là tình huống kiểu gì nữa đây?
- Anh xin lỗi. Em ngạc nhiên lắm đúng không? Anh thành thật xin lỗi.
Oska nói mà mắt anh ta đỏ hoe như bị tụ máu. Tôi như đông cứng, chẳng nói được lời nào. Anh ta lại thở dài rồi nói:
- Anh đã làm em tổn thương rồi phải không? Nếu thật vậy thì tốt quá. Khóc đến sưng mắt, ăn không thấy ngon, ngủ cũng không được, nếu em xấu xí hơn nữa thì tốt biết mấy.
- Nói như vậy là anh đang lợi dụng tôi?
- Không chừng... còn phải vài lần nữa. Ra Im, xin hãy giúp anh nhé.
- Tại sao lại là tôi?
- Trước đây anh sẽ chỉ ôm hận bỏ đi, nhưng sự xuất hiện của em đã khiến cuộc chiến này nổ ra. Anh muốn kéo dài cuộc chiến lâu nhất có thể, để cô ấy không thể đi đâu cả.
Đến khi ấy tôi mới biết con người anh ta cũng có lúc thật lòng.
- Nếu Ra Im giúp anh thì anh cũng sẽ giúp em. Vì anh biết thừa lòng dạ của nó.
- Như thế nào? Lòng dạ của anh ta ấy?
- Joo Won không nói với em truyện Nàng tiên cá à?
- Ô!
- Cậu ta là kẻ luôn khiến người khác sợ khiếp vía. Nó xem câu chuyện cổ tích bi thương đó là câu chuyện thứ hai của nhân loại thời kì đầu. Nếu thằng đó dám bắt nạt em thì anh sẽ giúp em trả thù.
Tôi lại biết thêm một điều nữa. Anh Woo Young cũng có thể vượt qua tôi một cái đầu! Đúng là một con người đáng sợ!!
Sự thật thứ ba
Ra Im lại lợi dụng việc đang là tôi để lạm dụng quyền lực. Cô không nhận một đồng tiền hòa giải nào của Oska mà cứ thế thả anh ta ra. Tôi đương nhiên phải nổi giận. Chúng tôi ra khỏi sở cảnh sát mà mặt mày ai nấy đều hầm hầm, nhìn nhau không nói tiếng nào. Oska đưa chìa khóa xe về phía Ra Im rồi nói:
- Phía bờ biển có một sân golf, chú hãy chở anh tới đó.
Tôi giật lấy chìa khóa trong tay Ra Im, nói bằng giọng lạnh nhạt:
- Anh tự đi đi.
- Gì cơ?
Oska bàng hoàng nhìn tôi. Tôi chẳng thèm quan tâm, cứ thế lái xe đưa Ra Im đến sân golf, trên đường đi, Ra Im cứ cằn nhằn than phiền suốt. Vừa đến nơi cô đã làm loạn lên vì lo cho Oska.
- Anh lên trước đi. Tôi sẽ đi đón anh ấy. Tôi cũng đã hứa với quản lý Choi rồi.
- Cô đúng là người phụ nữ kỳ lạ! Tại sao cô phải giữ lời hứa đó! Hay là cô thích Choi Woo Young? Với thân phận đàn ông?
- Bây giờ có muốn thích bằng tấm thân phụ nữ cũng không được.
- Đừng hòng làm mọi chuyện rối tung theo hướng đó!
- Thích thì sao? Giờ anh đang ghen à?
- Ghen? Ôi trời điên mất thôi. Sao cô có thể nhét tôi vào cái từ ấu trĩ như thế được nhỉ. Nói thật đi, cô muốn tôi ghen lên đúng không? Sao phụ nữ cứ hay hành xử như vậy? Hẳn là cô sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm nếu được một người như tôi phát ghen chứ gì. Giống như có cả thế giới trong tay.
- A a, thật là... Đầu óc anh Kim Joo Won hình như không có dây thần kinh nào bình thường thì phải.
- Được thôi, cứ làm như vậy đi. Tôi sẽ ghen, đổi lại cô đừng bận tâm đến Choi Woo Young nữa. Không phải người nhà cũng không phải người yêu cũ, mắc gì cô phải quan tâm nhiệt tình đến anh ta như vậy?
- Vì tôi là người hâm mộ anh ấy.
- Thế thôi sao?
- Thế thôi? Những lúc quay phim xong rồi về nhà với cơ thể đầy vết thương và cao dán; lúc nghe những câu “Cô chỉ là người thế thân, học vấn không ra gì, là kẻ sinh ra trong nghèo khó” và phải đáp lại bằng câu “Tôi xin lỗi”; khi nghe tin người đồng nghiệp hôm qua vẫn c