Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Kang Yiul

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

i. Rượu vang còn nhiều nên nếu cô muốn dùng thì cứ mang theo. À, cô Ra Im, phòng tắm hơi nữ nằm ở phía ngược lại. Nếu cô muốn tắm hơi thì cứ đến nhé. Phòng tắm hơi ở đây tốt lắm đấy. Cũng có người đến đây chỉ để tắm hơi thôi.
Thế là Oska và Yoon Seul đều rời bàn ăn, chỉ còn lại tôi với Ra Im ngồi lẻ loi. Bầu không khí ngại ngùng không thoải mái cứ len lỏi giữa chúng tôi. Ra Im chẳng nói tiếng nào, bật bút bần của chai rượu làm một tiếng “póc” vang lên, rồi cô ấy cầm nguyên chai mà uống.
- Con gái mà chẳng nết na gì hết! Không có ly cốc hay sao mà uống như thế?
- Rót ra ly hay tu trên chai thì cũng say giống nhau thôi. Anh đi ngủ đi chứ còn ở đây cằn nhằn làm gì.
- Tôi hỏi cô điều này được không? Câu hỏi hơi riêng tư một chút. Tôi vốn dĩ không phải là người quan tâm đến chuyện người khác có gì hay không có gì. Tôi chỉ tò mò tại sao những người khác đều có mà chỉ mình cô không có.
- Tôi không có nhiều thứ lắm. Là gì trong số đó? Tiền? Nhà cửa?
- Gia đình.
Ra Im thừ người ra trước câu nói của tôi, rồi cô ấy bắt đầu nói bằng giọng chùng xuống:
- Nghe nói sau khi sinh tôi không bao lâu thì mẹ tôi qua đời. Cha tôi cũng nói ánh mắt và nụ cười của tôi rất giống mẹ. Cha là lính cứu hỏa, khi tôi mười bảy tuổi thì qua đời vì gặp tai nạn lúc cứu hộ ở hiện trường chữa cháy. Cha tôi đã cứu được rất nhiều người, ông là một người vừa tuyệt vời vừa dũng cảm.
- Thế ai đã nuôi cô lớn lên?
- Một mình tự lớn lên thôi. Như một người hàng xóm nghèo nàn cô độc ấy.
- Còn phí sinh hoạt?
- Chính phủ trợ cấp.
- Thì ra tôi đóng từng ấy thuế, tất cả đều đi về chỗ cô?
- Anh tiếc à?
- Nếu sớm biết đang nuôi cô thì tôi đã đóng thêm nhiều rồi.
- Những lúc thế này, anh cũng không đến nỗi xấu xa lắm.
- Thấy chưa, đã bảo mà.
Sau cuộc trò chuyện, chúng tôi ngồi thoải mái với nhau đến lúc củi lửa cháy thành tro, bỗng tiếng chuông điện thoại của Ra Im vang lên. Cô vừa nghe xong thì tái mặt chuyển điện thoại cho tôi.
- Hình như là mẹ anh. Mẹ anh bảo tôi đưa điện thoại cho anh.
- Cái gì.
Tôi vội vàng nhận điện thoại của Ra Im và nói “A lô”.
- Sao lại để người lớn chờ điện thoại lâu như thế! Không cần phải nhiều lời, ngày mai cô đến gặp tôi ngay.
- Vâng, cháu biết rồi.
Tôi cúp máy và trả lại điện thoại cho Ra Im thì cô lo lắng hỏi.
- Bà ấy nói gì?
- Cô không cần biết.
Sự thật thứ năm
Ngày hôm sau, tôi đến quán cà phê đối diện tòa nhà thương mại để gặp mẹ.
Mẹ ngồi ngay cửa sổ đầy nắng ở tầng hai, chỗ ngồi yêu thích của bà. Tôi giống như Hong Gil Dong[1'>, đường hoàng đến ngồi trước mặt mẹ mình nhưng lại không thể gọi mẹ, thấy anh mình cũng không thể gọi anh. Mẹ tôi nhìn kỹ tôi từ đầu đến chân rồi nói bằng giọng khó chịu:
[1'> Hong Gil Dong là nhân vật trong truyền thuyết, một chàng trai dùng thuật cải trang đi cướp của nhà giàu giúp người nghèo.
- Chắc không phải là hai đứa cùng đi Ý đấy chứ?
Tôi liếc xuống bộ đồ đang mặc theo ánh mắt của mẹ.
- À, cái này ấy ạ? Chẳng phải cái này đã có mặt ở Hàn Quốc hồi năm ngoái rồi sao ạ?
- Rồi thì bây giờ nó là áo cặp đấy à? Cô nghĩ cô có tư cách mặc nó sao? Tôi đã nói rõ rằng hy vọng chúng ta đừng gặp lại nhau nữa mà.
- Ô hay, là bác gọi cho cháu trước đấy chứ.
- Cô cảm thấy hành động của tôi rất nực cười sao? Được thôi. Xe cũng nhận rồi, áo cũng lấy rồi, bây giờ tôi sẽ cho cô thứ cô muốn nhất. Chà.
Mẹ tôi ném một phong bì trắng lên bàn.
- Dù ngu ngốc đến mức nào cũng hiểu nó có hàm ý gì. Dùng cách này để giải quyết triệt để luôn đi. Ký tên vào đây. Nếu không thì...
- Bác định dội nước lên mặt cháu à?
- Cô nghĩ tôi không dám làm chắc?
- Ok, để cháu xem trước đã.
Nói rồi tôi mở phong bì ra xem. Thật ra thì tôi cũng không định làm đến mức này trước mặt mẹ, nhưng cứ nghĩ đến việc nếu không hoán đổi thân thể và chính Ra Im sẽ bị đối xử như thế này, tôi lại cảm thấy nổi giận.
- Ô hô... Thế này có vẻ quá ít so với cháu nghĩ đấy? À! Hay là bác định gửi mỗi tháng một lần?
- Cái gì?
Mẹ tôi liền đưa tay giữ lấy ót, nét mặt thì nhăn nhúm lại. Tôi nhanh tay kéo ly nước trước mặt mẹ về phía mình. Đúng như tôi dự đoán, bà vươn tay ra để chụp lấy ly nước. Tôi bất ngờ nắm lấy tay mẹ và hỏi:
- Nhưng ngoại trừ tôi ra, trước đây bà đã từng làm vậy với ai khác chưa?
- Cô nghĩ chưa có sao?
Tôi cầm ly nước mà mẹ định hắt, uống ừng ực rồi đứng dậy cầm lấy phòng bì, mẹ nhìn tôi chằm chằm bằng gương mặt không giấu nổi sự kinh ngạc. Tôi quay lưng lại, bước ra khỏi quán cà phê.
Tôi nghĩ thật may mắn khi tôi với Ra Im đã đổi cơ thể cho nhau. Tôi biết lý do mẹ không vừa lòng với Ra Im, tôi cũng có thể hiểu cho bà. Vì cô là người ở một thế giới hoàn toàn khác với tôi. Dù sống dưới một bầu trời nhưng cô không phải là người sống trong cùng một bầu không khí với tôi.
Quả nhiên là tôi vẫn chưa hề chuẩn bị tinh thần để chấp nhận được thế giới mà Ra Im thuộc về. Cho dù tôi đang sống bằng chính cơ thể cô, tôi vẫn không thể chấp nhận được cuộc sống của cô. Tuy nhiên, những điều mẹ tôi đã làm thật quá đán