Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1941 lượt.
ời đó cũng đã làm nụ cười của anh lần nữa hiện hữu.
Và em kề vai sát cánh với họ đứng trước mặt anh. Em cũng đã nghe anh nói, “Cảm ơn em đã yêu anh trong suốt thời gian qua.” Em quả là một cô gái ngốc nghếch mới hoàn toàn tin tưởng vào câu nói ấy. Đó là câu chuyện cười tồi tệ nhất trong đời. Ha ha ha…
Bộ nhớ đặc biệt của Oska
Văn phòng của Oska. 11 giờ sáng, thứ Hai
Thời đại của Oska đã đến lần nữa. Tôi được xếp vị trí phát sóng đầu tiên trên các chương trình truyền hình. Mấy năm rồi mới lại được đứng trên đỉnh vinh quang như vậy. Có vẻ như tin đồn đạo nhạc đã phát huy triệt để hiệu quả quảng bá trong truyền thông. Album chính thức tuy bị hoãn lại, nhưng tôi quyết định làm theo lời anh Dong Gyu nói, sẽ ra đĩa đơn.
Ngồi trên ghế xô pha trong văn phòng, tôi thư thái uống một ly Coca. Jong Heon vẫn đang miệt mài theo dõi diễn biến tình hình trên mạng đột nhiên la lớn:
- A… anh… anh ơi!
- Sao?
- Có bài báo viết đã điều tra ra nguyên tác giả viết ca khúc chủ đề của album 7 bị lộ lần này rồi, là người mà chúng ta đều biết.
Tôi đứng bật dậy đi thẳng đến chiếc máy tính Jong Heon đang ngồi xem. Nhân vật chính trong bài báo có tiêu đề “Ca khúc của Oska, thực ra là ca khúc của tôi!” không ai xa lạ chính là Han Tae Seon.
- Chu choa, tên nhóc này thật sự là tác giả ca khúc gốc sao? Đúng là… Bây giờ cậu ta đang ở đâu? Trốn khỏi Hàn Quốc rồi à? Tôi đã bảo cậu phải đi điều tra chuyện này còn gì?
Quán cà phê ở Cheongdamdong. 2 giờ chiều, thứ Hai
Tae Seon ngồi trong góc quán, lặng lẽ nhấp cà phê. Tôi bước về phía cậu ta với thái độ thù địch.
- Cậu không có lời nào để nói với tôi sao?
- Nói gì?
- Không có à? Cậu muốn chết hả? Tại sao cậu lại biến người khác thành kẻ ngốc thế hả? Nếu cậu là người sáng tác thì đáng lẽ phải nói thẳng ra cậu là người viết nó chứ! Nhìn tôi lao đao trong suốt thời gian vừa rồi, chắc là cậu thấy vui vẻ lắm nhỉ?
Tae Seon nghe tôi nói xong liền nhếch môi cười ngạo nghễ.
- Chắc anh đang hồi hộp nhỉ?
- Gì hả?
- Tôi biết anh sẽ đến tìm tôi bằng được. Không có gì muốn nói với tôi sao?
- Nói… nói gì?
- Xem ra lương tâm của anh đã bị vứt bỏ đến tận mảnh cuối cùng rồi.
- Liên quan gì đến lương tâm?
- Tôi cứ nghĩ nếu anh biết tôi là tác giả của ca khúc đó, thì điều trước tiên anh làm khi gặp tôi phải là xin lỗi chứ. Chỉ cần nói tôi không biết đó là nhạc đạo, chỉ bấy nhiêu là đủ rồi mà nhỉ? Nói thật, anh là một kẻ không có chút tôn trọng nào đối với những người sáng tác.
Nói rồi cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như dao.
- Gì chứ…? Này! Tôi, tôi cũng là người bị hại đấy. Hậu quả là tôi không thể phát hành album lần này đúng hạn, hình tượng của tôi coi như hủy hết, cậu còn muốn thế nào nữa? Chẳng phải tên nhạc sĩ kia cũng đã xin lỗi rồi sao.
- Lời xin lỗi của nhạc sĩ? Cái đó là kết quả mà bản thân anh nỗ lực thực hiện rồi nhận được sao?
- Gì cơ?
Vừa dứt câu, tôi nghe thấy tiếng gót giầy va xuống nền nhà cộp cộp. Tiếng giày cao gót càng lúc càng gần, trái tim tôi cũng bắt đầu đập thình thịch. Một mùi hương quen thuộc len vào mũi. Là Seuli. Đây là lần gặp lại từ sau cuộc chia tay ở buổi ký tặng. Kiểu tóc của Seuli hoàn toàn khác. Mái tóc dài lúc trước không còn nữa, thay vào đó là mái tóc ngắn cũn, xõa tự do không gò bó, trông cô ấy trẻ hơn vài tuổi. Cô ấy kéo chiếc ghế ở bàn bên cạnh rồi ngồi xuống giữa tôi là Tae Seon.
- Một vị khách bất ngờ nhỉ. Cậu đợi lâu chưa?
Seuli quay sang hỏi Tae Seon.
- Hai người biết nhau?
Tae Seon hết nhìn tôi rồi nhìn Seuli. Chính tôi hỏi câu ấy mới đúng chứ. Sau khi Seuli kêu nhân viên phục vụ đến gọi cà phê, cô ấy nhìn tôi, nói:
- Nếu anh nói chuyện xong rồi thì có thể tránh đi không? Tôi có chuyện quan trọng cần nói với cậu ấy.
- Chuyện quan trọng? Là chuyện gì?
Tae Seon nhíu mày hỏi Seuli:
- Bà cô là người tung tin phải không?
- Tôi chính là người tung tin, nhưng cậu gọi tôi là bà cô có phần hơi quá đáng đấy. Đây chỉ là bổn phận của tôi đối với ca khúc được sáng tác bởi lính dưới quyền do tôi trực tiếp quản lý. Hy vọng cậu thấy hài lòng.
Nghe Seuli nói xong, tôi hoàn toàn bất ngờ nổi xung lên.
- Em nói thế là ý gì vậy? Ai là nhạc sĩ thuộc quyền quản lý của em hả? Là ai?
Seuli vẫn tiếp tục coi tôi như người vô hình, đưa Tae Seon xem bản hợp đồng.
- Đây là bản nháp. Mọi điều kiện đều làm theo đúng ý cậu. Phòng làm việc riêng, phòng thu nội trong tuần tới cậu có thể dùng. Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?
- Vâng. Tôi vừa quyết định xong. Chúng ta ký hợp đồng đi.
Tôi kinh ngạc đến há hốc mồm.
- Gì?!! Sao cậu lại ký hợp đồng, sao cậu lại làm thế? Cậu đến đây, không muốn gì hơn ngoài việc thấy tôi khó xử, hạ nhục tôi, rồi ngoảnh mặt với tôi phải không?
- Không muốn gì hơn? Ít nhất ở đây cũng còn bà cô này có thành ý tìm ra tác giả thật sự của ca khúc đấy.
- Cậu từng hứa với tôi sẽ không đi nơi khác mà. Giờ cậu định thế nào hả?
- Hứa? Tôi chưa từng hứa hẹn với ai bao giờ. Vì tôi lừa bịp để sống mà.
Dứt lời, cậu ta đứng dậy khỏi ghế, nói với Seuli, “Tôi s