Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Kang Yiul

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

ẽ đọc rồi gọi điện cho chị”, sau đó rời khỏi quán cà phê. Chỉ còn lại mình tôi và Seuli, tôi điều chỉnh lại cảm xúc, quyết định hỏi cô ấy cho ra lẽ.
- Em biết cậu ta từ khi nào? Em biết tôi phải tốn rất nhiều công sức với cậu nhóc đó nên mới ra tay đúng không?
- Thế thì sao? Có vẻ như khuynh hướng nhìn nhận ca sĩ của chúng ta rất giống nhau nhỉ? Làm sao bây giờ? Mà cho dù tôi không làm thế này thì anh cũng rất ghét tôi cơ mà, chuyện tôi để lộ bản thu âm ca khúc ấy.
- Thật không, là em sao?
- Anh đã nói là tôi. Vậy thì đúng là tôi rồi.
- Em đừng nghĩ có thể dùng cách đó mà thoát được. Nếu không phải em thì ai lại tốn sức để làm công việc vủa tôi hỏng bét hết cả chứ. Giá em sớm cho tôi biết bộ mặt đáng sợ này của em thì tốt biết mấy. Nếu tôi biết em là loại người như thế, tôi đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Em chính là scandal xấu xa nhất trong cuộc đời của tôi.
Nhà riêng. 7 giờ tối, thứ Hai
Bụng hình như đang từ chối tiêu hóa thức ăn nên tôi chỉ dùng bữa tối qua loa với vài miếng salad. Đang ăn thì mẹ tôi gọi điện đến, tôi nhận điện thoại với giọng lanh lảnh hết sức vui tươi.
- Mẹ biết không có tin tức gì nghĩa là mọi chuyện vẫn ổn, nhưng thỉnh thoảng mẹ rất muốn nghe thấy giọng nói của con. Hôm nay cũng thế. Con vẫn khỏe chứ?
- Đương nhiên rồi ạ. Mẹ đang có chuyện gì vui đúng không?
- Ừ. Đại loại vậy. Con dạo này có bận lắm không?
- Không ạ. Dạo này con khá rảnh rỗi, sao vậy?
- Rảnh vậy sao con không tạo vài tin đồn đi? Không lẽ con theo tôn giáo mới rồi à?
- Ha ha. Sao lại nhắc đến scandal ở đây.
- Mẹ hình như cũng già rồi. Cũng muốn gặp con dâu lắm rồi. Con không có ai dẫn về cho mẹ xem được à?
- Chưa đâu ạ.
- Nếu có cô gái nào hiền lành thì dẫn về cho mẹ xem nhé.
- Vâng. Con sẽ tìm một cô gái hiền lành lương thiện về cho mẹ xem.
- À mà con trai, con ăn tối ngon miệng nhé.
- Vâng, thưa mẹ.
Tôi cúp máy. “Cô gái hiền lành lương thiện xinh đẹp”, mẹ lại đưa cho tôi một vấn đề hóc búa nhất trong đời rồi. Cô gái vừa lương thiện vừa xinh đẹp…






Nhật ký bí mật của Joo Won
Suốt mấy ngày qua, tôi sống trong tâm trạng bị mang ra làm lá chắn sống trước mặt địch. Cứ như đang có chiến tranh nổ ra xung quanh. Tất cả mọi người dường như đều tấn công tôi. Đây là cuộc chiến không có người thắng, chỉ toàn những kẻ thua cuộc. Dĩ nhiên kẻ sống sót sẽ là tôi. Tôi biết điều đó. Tôi biết rằng nếu không từ bỏ Gil Ra Im thì cuộc đời tôi sau này sẽ chỉ toàn ngập chìm trong lửa chiến.
Cuộc chiến thứ nhất
Tôi đọc sách đến rạng sáng thì ngủ thiếp đi. Vì thế, đến tận sáng tôi vẫn chẳng thể nào tung chăn ra được mà cứ lang thang đi lạc trong giấc mơ. Tôi không nhớ chính xác đã mơ gì, nhưng nó chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa mối bất hòa vì thái độ ức hiếp của Ra Im đối với tôi và tình trạng vô thức nhận ra mình đang ở trong phòng đọc sách. Hai thứ đó làm giấc mơ của tôi trở nên lộn xộn. Tôi định kéo mình thoát khỏi giấc mơ và chuẩn bị bỏ trốn thì mẹ tôi bỗng nhiên xuất hiện rồi ném giỏ quýt vào tôi. Tôi ngã xuống giữa phố như Đức Mẹ Maria lâm vào cảnh đường cùng. Nhiều người không biết ở đâu xuất hiện bắt đầu vây lấy tôi, ném quýt vào tôi và sỉ nhục tôi. Giữa lúc đó thì Ra Im chỉ lo bóc vỏ quýt ăn và nhìn tôi đang bị bắt nạt bằng ánh mắt vô cảm. Tôi tỉnh giấc với tâm trạng buồn bã và uể oải. Ngay lúc đó, tiếng thét sắc lẻm của mẹ vang lên.
- Mang giỏ quýt này vứt ngay!
- Đây là kế hoạch tốt nhất à? Có chắc không?
- Tôi biết giám đốc sẽ hỏi như vậy nên đã đếm kỹ từng người rồi ạ.
Thư ký Kim nói như muốn cho tôi biết bản danh sách đã rất ổn.
- Thế mới nói, ai bảo anh đi làm mấy trò này chứ. Lại còn muốn nghe câu, “Rất tốt!” được thốt từ miệng tôi sao? Xác định lại thứ tự bằng doanh số mua hàng rồi rút danh sách còn 47 người cho tôi.
- Sao ạ?
- Tôi nói dùng ngân sách của 474 người để tiếp đãi 47 người. Để cho 47 người đó hiểu rằng dù đều là khách VVIP nhưng họ thuộc 10% trong vị trí cao nhất. Như vậy, số 426 người còn lại sẽ cắn răng nỗ lực cố gắng hơn nữa vào năm tới.
Tôi đóng bộp bản kế hoạch lại rồi đứng dậy, vừa lúc đó nữ thư ký bước vào và nói có một vị khách đến tìm tôi. Là Jong Su.
Jong Su hùng hổ bước vào như sắp xung trận và định nhào đến nắm lấy cổ họng tôi. Tôi ra lệnh cho các thư ký ra ngoài rồi ngồi xuống xô pha, bắt tréo hai chân lên nhau.
- Là cậu à? Người trả tiền là cậu?
Kể cả Jong Su không tức giận như thế thì chiếc mũi to của anh ta cũng đã rộng đến mức tính bằng mét vuông được rồi. Tôi cảm thấy mình như vị thần Genie trong Aladin và cây đèn thần, vừa nhè nhẹ lắc chân vừa đủng đỉnh nói:
- Thể lực của diễn viên đóng thế đúng là tốt thật. Những chuyện chỉ cần gọi điện thoại là được thì không làm, cứ có gì lại hộc tốc chạy tới tận nơi truy hỏi vặn vẹo nhau.
- Tôi hỏi cậu có phải người trả tiền không? Cậu là ai mà trả tiền nợ cho trường võ thuật? Chuyện nợ nần cậu nghe được ở đâu? Gil Ra Im nói sao? Về món nợ của trường võ thuật ấy?
- Hoàn to