Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1942 lượt.
anh về nàng tiên cá, tôi đang đứng ngồi không yên ra sức theo đuổi cô gái tên Ra Im. Thế nào, trông rất bảnh đúng không? Những người đàn ông bình thường khác chẳng dễ thừa nhận chuyện này đâu.
Cô hất tay anh ra, trả lời với giọng lạnh tanh.
- Cảm ơn anh.
- Phải vậy chứ. Cô chưa bao giờ nghĩ đến tôi dù chỉ vỏn vẹn năm phút, còn tôi chẳng hiểu sao lại cứ nghĩ đến cô từng giây từng phút, lúc nào cũng nghĩ đến cô rất lâu. Vậy nên hãy để tôi làm nàng tiên cá của cô. Tôi sẽ ở bên cạnh cô lặng lẽ như không khí, sau đó sẽ âm thầm biến mất như bọt biển, nhé?
- Ha, điên mất thôi. Anh bảo sẽ ở bên tôi một cách lặng lẽ, âm thầm như không tồn tại? Nói trắng ra, kết cục thì hoặc anh hoặc tôi, nhất định một trong hai người sẽ biến thành bọt biển đúng không? Là vậy hả?
- Đúng vậy. Tôi thích cô và nếu muốn lúc nào cũng được gặp cô, thì hiện tại đây là cách tốt nhất.
- Anh thích tôi đến mức đó à?
- Gì?
- Thích tôi đến vậy, nhưng tương lai anh muốn cùng trải qua với tôi chính là trở thành bọt biển? Vậy thì khác gì nói rằng, cho dù chúng ta có yêu nhau say đắm chết đi sống lại hay không thì mối quan hệ này vẫn sẽ biến mất không còn để lại vết tích nào. Anh thật sự muốn thế hả?
- Bởi vì đấy là hiện thực hiển nhiên của hai chúng ta. Dĩ nhiên cũng phải tính đến khả năng sẽ có chiến tranh. Những người anh em của ông ngoại - những người đến chết cũng phản đối tôi được thừa kế trung tâm thương mại vì là cháu bên ngoại, những nhà đầu tư mong chờ vào sự hợp tác liên doanh giữa hai công ty bằng cách làm thông gia với nhau, những cổ đông… họ sẽ lấy lý do vì lo nghĩ cho tôi mà làm tổn thương cô như mẹ tôi. Hôn nhân của tôi là một cuộc giao dịch bắt buộc với nhiều quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Cuối cùng tôi sẽ phải chọn lựa một mối giao thương cho chính mình. Để nhiều người như thế phải thất vọng và chấp nhận cô Gil Ra Im ư? Không, tôi sẽ buông tay cô và chấp nhận người phụ nữ khác có khả năng cộng tác đắc lực với tôi. Điều cô mong muốn là phương án thứ nhất? Được thôi. Cứ coi như tôi sẽ từ bỏ tất cả và chọn lựa cô. Chúng ta sẽ mua nhà để hai ta cùng sống, sẽ mua một chiếc giường để ngày ngày được ngủ cạnh nhau, thức dậy bên nhau. Nhưng, hạnh phúc ấy sẽ kéo dài bao lâu? Tôi từ bỏ tất cả mọi thứ và chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, điều đó có thể xảy ra sao? Tôi không chắc mình sẽ không hề trách cứ cô, sẽ không căm ghét cô. Còn cô, có đảm bảo được không?
- Tuy không muốn công nhận nhưng một lần nữa, tôi lại thấy những lời anh nói quả thật không sai. Tất cả đều đúng. Nhưng anh ngốc thật đấy. Làm gì có người phụ nữ nào sẽ bồi đắp tình yêu để nó luôn luôn đẹp đẽ, hạnh phúc cho đến khi biến thành bọt biển cơ chứ. Bất kỳ cô gái nào trên thế gian này cũng sẽ không bắt đầu một tình yêu nếu biết nó không có đoạn kết. Chúng ta không có đáp án.
- Tại sao chúng ta lại không có đáp án? Chẳng phải tôi đã bảo hãy để tôi làm nàng tiên cá đấy sao! Sao cô cứ phải làm khó dễ như thế? Đàn ông đàn bà yêu nhau đều đi đến kết hôn à? Nếu tôi không muốn kết hôn thì cô định thế nào? Cho dù không thể cưới, chỉ nghĩ đến tình cảm thì cũng đáng để thử một lần cơ mà. Thật ra cô cũng có tình cảm với tôi còn gì!
- Làm ơn đừng ngộ nhận nữa. Tôi không thích anh. Tránh ra.
Ra Im bỏ đi nhưng Joo Won lại đứng án ngữ trước mặt cô.
- Tránh ra.
Đột nhiên Joo Won đưa tay lên vò đầu Ra Im. Trong tích tắc, trống ngực cô nẩy lên rồi lại dịu xuống.
- Khi nãy tôi chỉ nói đùa để làm em giật mình thôi. Em hãy suy nghĩ thật lòng và trả lời tôi. Bởi vì tôi cũng đã suy nghĩ rất kỹ mới quyết định. Tôi đi đây.
Nội tâm của Yoon Seul
Không đau đớn một chút nào cả. Bởi vì bây giờ em đã quyết tâm sẽ không để bản thân đau khổ vì anh thêm nữa.
Em mà là câu chuyện tồi tệ nhất trong cuộc đời của anh sao? Tồi tệ nhất sao, phải là vinh quang mới đúng.
Là người đến đầu tiên, hay người đến sau cùng, dù là ai thì em cũng là người duy nhất trong đời anh. Ha ha ha, thật là tức cười.
Ha ha ha, chuyện này thật hài hước, mà tại sao em lại rơi nước mắt? Có lẽ em điên mất rồi. Ha ha ha…
Khi thế gian này từ chối anh, trong lòng anh cảm thấy thế nào? Khi người hâm mộ quay lưng, khi đài truyền hình giả vờ không biết anh, khi đó tâm trạng anh thế nào? Khi đó, ai đã vỗ lưng anh, mang đến sự tự tin cho anh lần nữa?
Người đó chính là em, em đã chọn hoàn toàn tin tưởng nơi anh.
Thật trớ trêu, em không thể tin tưởng vào tình yêu của anh, nhưng em tin tưởng chính anh.
Có lẽ, bản thân anh không biết điều đó. Em là cô gái đã giúp anh lấp đầy người vào buổi ký tên trống vắng không có lấy một người hâm mộ.
Ngày hôm đó, đứng từ xa, em đã ngắm nhìn khuôn mặt u tối cùng đôi vai rũ xuống của anh. Nhìn đến nỗi em không thể nào mở mắt để thấy cảnh tượng ấy thêm giây phút nào nữa. Vì thế em đã vận động những người quen, rồi người quen của người quen, rồi lại người quen của người quen của người quen. Vì bản thân em hiểu rất rõ và hiểu hơn ai hết, chỉ có con người mới có thể chữa trị vết thương lòng do chính con người tạo ra. Cuối cùng những con ngư