Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.
ng nào?
- Phụt…
- Có phải chuyện cười đâu mà?
- Cảm ơn anh. À, em nói em là người hâm mộ của anh suốt ba năm nay, thật ra là nói dối đó.
- Nói dối? Nói vậy em không phải là fan của anh sao?
- Thật ra, em thích anh từ khi ra mắt rồi kia. Không phải ba, mà là mười ba năm.
- Thật chứ? Thế sao em lại hạ xuống còn ba năm vậy?
- Nếu bảo em theo dõi anh suốt mười ba năm, lỡ anh sợ hãi bỏ chạy mất thì sao?
- Ha ha ha. Đúng là đáng sợ, đáng sợ thật. Nhưng mà vậy em đã chứng kiến cảnh anh già đi rồi còn gì.
- Chúng ta cùng trưởng thành mà.
- Trưởng thành và xinh đẹp hơn.
- Cảm ơn anh. Nhưng em thắc mắc một chuyện, khi còn ở đảo Jeju các anh đã đánh cược đúng không? Các anh nói sẽ dùng em để cược gì đó. Vậy chính xác thì hai anh dự định cược em để đổi lấy thứ gì?
- Anh tưởng em đã nghe hết từ Joo Won rồi chứ. Em không hiểu rõ đầu cua tai nheo gì cả mà đã ra oai với anh ở sở cảnh sát sao?
- Trong tình cảnh đó em không còn cách nào khác…
- Đúng là bọn anh đã lấy Ra Im ra để cược. Đấy là luật của anh và Joo Won. Bọn anh sẽ đoạt lấy hoặc bị tước đi món đồ muốn có nhất trong tất cả những thứ của đối phương. Joo Won cược Ra Im còn anh cược ngôi nhà mình đang ở, kết cục anh thắng. Thế nên, thực tế thì em thuộc sở hữu của anh đấy. Ngộ nhỡ nếu anh muốn thực hiện quyền làm chủ sở hữu của mình thì em nghĩ sao?
- Vậy lần này có phải em sẽ được gặp mẹ của ngôi sao Hallyu hàng đầu không nhỉ?
- Không có gì đáng sợ đâu. Nếu có dịp nào đó Ra Im được gặp mẹ anh thì em sẽ là người phụ nữ đầu tiên trong suốt ba mươi lăm năm qua được đứng ở ngoài cửa gặp mẹ và trả lời phỏng vấn qua interphone.
- Ha ha. Làm sao đây? Em ăn ảnh lắm đấy.
- Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là em kết hôn với anh nhé? Ha ha. Ra Im, dù có tiếc cũng đã muộn, em đã bước chân lên thuyền rồi.
- A, thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Lần nào anh cũng…
- Mau vào nhà đi. Nhờ em mà anh cũng vui hơn rồi.
Sau cơn mưa trời lại sáng. Buổi sáng Ra Im huấn luyện kỹ năng leo núi nhân tạo cho Oska, buổi chiều bắt tay vào chuẩn bị quay demo cho phim Dark Blood tại trường võ. Về nhà cô sẽ cùng Ah Young nấu canh kim chi hoặc canh tương rồi cùng nhau thưởng thức. Cuộc sống của Ra Im cứ tiếp tục như thế.
Một ngày, trên đường trở về nhà sau khi kết thúc công việc trong ngày, cô thấy Joo Won đang đứng chờ với bộ dạng bơ phờ mệt mỏi. Anh ta vừa nhìn thấy cô đã lên tiếng hỏi ngay:
- Sao cô không nhận điện thoại? Tại sao lại lờ các cuộc gọi của tôi?
- Tôi là thư ký của anh sao? Nghe hay không nghe là quyền của tôi!
- Sao cô dám lớn mật thế hả! Cô ăn gan hùm sao? Cô có biết vì cô mà hôm nay tôi đã làm chuyện động trời gì không?
- Tôi không muốn biết. Tránh ra.
- Sao cô lại có thể không muốn biết? Phải muốn biết chứ! Chúng ta thân mật đến mức hôn nhau rồi cơ mà!
- Cái gì?
- Sao lại tỏ ra xa cách đến vậy? Sao lại vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Cô có biết tôi đã đứng đợi ở đây mấy tiếng rồi không? Với tính cách của tôi, một con người như tôi, cô nói thử xem chuyện này có xứng với địa vị của tôi hay không? Tại sao chỉ có tôi bị ảnh hưởng đến mức này, chỉ có mình tôi! Cô nói đi, tại sao?
- Ý anh chuyện này là lỗi tại tôi?
- Thế cô nghĩ không phải à? Ngay lần đầu gặp, khi tôi hỏi “Cô có biết Oska không?” cô có nhớ cô nói gì không? Cô đã nói “Tôi biết, thì sao?” Lẽ ra cô không được trả lời như thế. Cô phải nói cô biết Oska nhưng cô không phải Park Chae Rin, vậy mới đúng chứ! Nếu cô làm thế thì tôi đã không bị vướng vào những chuyện này!
- Ô, tên ngốc này.
- Đúng. Cô chính là người đã biến tôi kẻ ngốc siêu hạng đó, không biết hả? Vậy mà cô vẫn ăn cơm bình thường, vẫn đi đến trường võ, vẫn gặp Oska, cuộc sống của cô không thay đổi một chút nào. Còn tôi, cuộc sống đơn giản trước kia của tôi trong chốc lát đã bị cô làm cho đảo lộn rối tung rối mù hết cả lên! Như thế thật quá bất công, bực lắm rồi đấy!
- Thế anh định làm gì!
- Đã thế rồi thì tôi muốn thử làm tất cả mọi việc. Bao gồm cả hành động điên rồ đứng chờ trước cửa nhà người khác hàng giờ liền. Bởi vậy cô hãy hợp tác đi.
- Hả?
- Cô không hề nghĩ đến chuyện sẽ làm nàng tiên cá. Vì thế hãy để tôi hóa thành nàng tiên cá.
- Sao?
- Tôi sẽ trở thành nàng tiên cá của cô. Chỉ đứng một bên ngắm nhìn như chưa từng ở bên cạnh cô và tôi sẽ tan biến như bọt biển. Vì vậy, từ bây giờ tôi sẽ quang minh chính đại theo đuổi cô, như hình với bóng.
Nói rồi anh ta nắm lấy cánh tay Ra Im. Cô nhìn không chớp mắt người đàn ông trước mặt mình, người đàn ông đang cư xử như một đứa trẻ lớn xác.
- Sao cô im lặng thế? Tôi đã phải suy nghĩ rất lâu mới ra được kế hoạch như vậy đấy.
- Anh phải nói gì đó hợp lý thì tôi mới có thể trả lời được chứ.
- Có cái gì không hợp lý đâu. Vì cô không yêu tôi nên cô không có tư cách làm nàng tiên cá, người đóng vai đó chỉ có thể là tôi thôi. Dĩ nhiên, cho đến khi cô thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi sẽ phải trải qua những giây phút hao tổn sức lực nhất trong đời. Nhưng rõ ràng là hiện thực đang rất khớp với bức tr