Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Khúc Giao Hưởng Quân Hôn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.

liền hoành hành ngang ngược, chưa bao giờ vì người khác ngẫm nghĩ, thời kỳ phản nghịch còn từng ở trường hợp quan trọng khiến nhân vật quan trọng 囧 xuống đài không được. . . . . .
Mà một người như vậy, bắt đầu hiểu được, biết quan tâm, hiểu được săn sóc, thời điểm hiểu được bị thương không được tự nhiên bá đạo không để cho cô ăn hải sản, hiểu được nhân nhượng cô làm đường lối. . . . . .
Thì ra là có vài người, yêu cùng trưởng thành là cùng bước .






Đặc biệt ăn cơm tối ở Uất Kim Tây uyển vì cách phòng bọn họ mới mua rất gần, Nhan Bắc Bắc nhao nhao nói nhất định muốn đi xem một chút.
Thật ra thì chỗ kia Dư Nhược Nhược chỉ ở qua một lần, cô và Nhan Bồi Nguyệt mỗi người một cái chìa khóa, nhưng đã sớm không biết ở xó xỉnh nào rồi.
Giờ phút này cùng với Nhan Bắc Bắc và Nhan Bồi Phong tới đây, cũng không lý do sinh ra một loại cảm giác dường như đã có mấy đời.
Mô hình phòng ốc rất lớn, kết cấu Duplex, cầu thang bằng gỗ xoay tròn, trong nhà bài biện và phong cách đều là thiên về Địa Trung Hải nhẹ nhàng khoan khoái phong tình, trên tường lười biếng treo mấy bức tranh sơn dầu non bộ thanh nhã. Toàn bộ một mặt tường là cửa sổ sát đất, bên ngoài chính là bờ biển xanh thẳm.
Dư Nhược Nhược hình như trời sinh liền đối với mấy cái này không có hứng thú, nhìn chỉ cảm thấy xa lạ.
"Bắc Bắc nói anh không thích ở nơi chật chội. . . . . ."
Anh vươn một tay ra, vuốt vuốt mái tóc dài của cô: "Làm sao lại như vậy? Lúc bộ đội đặc chủng huấn luyện dã ngoại mấy người chen một lều đó là chuyện thường, hai người ở hơn trăm bình còn có thể so với cái kia chật chội?"
"Cám ơn anh." Hai người không còn ngôn ngữ dư thừa, nhưng trong xe vẫn có chân tình dịu dàng lưu chuyển.
. . . . . .
Dư Nhược Nhược vừa ngồi trên sofa liền nhìn Nhan Bồi Nguyệt từng bước một đến gần, cô hình như cảm thấy đối với khí thế của anh cực kỳ nhạy cảm, hai người cách hai bước chân khoảng cách khi nói chuyện liền cùng tần số nhịp tim biến thành ngược nhau rồi.
Cô ôm ngực bịch bịch, vẻ mặt cảnh giác: "Sao vậy?"
Nhan Bồi Nguyệt dùng hành động để nói chuyện, khẽ cúi người xuống theo độ cao của cô, tay trái cố định trụ đầu của cô, tay phải vén tóc mái cô lên. . . . . .
Lúc này cô mới thấy hộp cấp cứu trên bàn trà, động tác của anh thành thạo lấy rượu cồn lau miệng vết thương trừ độc. . . . . .
Dư Nhược Nhược đau đến không để ý tới trong nháy mắt đó không giải thích được có chút mất mác không bị xâm phạm rồi, giọng nói hết sức kiêu ngạo: " Nhan Bồi Nguyệt anh đời trước cùng em có thù oán đi, tốt xấu gì lên tiếng nói chuyện đi a. . . . . . Á á, anh nhẹ một chút a. . . . . ."
"Đi chỗ nào nằm vùng thì bị thương?" Anh mở miệng phân tán lực chú ý.
"Ở nhà đỏ đó, vách tường này là gạch đỏ cũ kỹ nha, không có để ý liền. . . . . ." Cô cũng bị đau đớn phân đi tinh lực, vô ý thức liền đem chân tướng lộ ra ngoài rồi.
Nhan Bồi Nguyệt đã bôi thuốc nước xong, giờ phút này đang lạnh nhạt quan sát nhìn cô bê đá tự đập vào chân của mình: "Dư Nhược Nhược, anh nhớ em ở trước mặt bà của em có đảm bảo với anh, nếu như bởi vì công việc bị thương thì gì ấy nhỉ?"
Cô không dám nhìn ánh mắt của anh, mập mờ suy đoán: "Vậy sao? . . . . . . Em không nhớ rõ. . . . . . Ối, trên đầu gối còn có một vết thương nhỉ, đau chết mất. . . . . ."
Cô đợi một lát không có động tĩnh, ngẩng đầu lên vừa nhìn liền phát hiện Nhan Bồi Nguyệt chính trực đang nhìn chằm chằm cô, mắt sáng như đuốc, giống như cô là con mồi vậy .
Cô bị nhìn chằm chằm trong lòng sợ hãi, gãi gãi tóc: "Làm gì nhìn chằm chằm em vậy, đột nhiên phát hiện dung mạo em chim sa cá lặn sau một giây đồng hồ rồi hả ?"
Nhan Bồi Nguyệt ngồi chồm hổm vén lên ống quần cô, nặng nề đè chung quanh vết thương, mỉm cười một tiếng: "Dư Nhược Nhược, quốc gia không đem da mặt của em dùng để làm áo chống đạn thật là một tổn thất lớn!"
. . . . . . Cô liếc mắt, vẻ mặt tức giận, không chơi miệng độc tâm đen tối như vậy!
" Nhan Bồi Nguyệt anh không phải là người, không phải là người a không phải là người. . . . . ." Cô đều sắp đau đến muốn gọi ông ngoại gọi cậu rồi.
Lại là một trận gào khóc thảm thiết sau đó Nhan Bồi Nguyệt thở dài, bộ đội lấy một người vợ sợ đau như vậy, truyền đi thật sự sẽ mất hết mặt mũi Thượng tá của anh rồi. Không đúng, mặt mũi anh không biết bởi vì cô mất bao nhiêu lần. . . . . .
Nghĩ đến đây, anh xuống tay càng thêm không lưu tình rồi.
. . . . . .
Buổi tối trên giường lớn Dư Nhược Nhược lại một lần nữa lạc ở trong vòng tròn rồi, luôn cảm giác bên cạnh thiếu thứ già đó, trong tiềm thức giống như thói quen ngủ ở trong ngực anh. . . . . .
Nhớ tới tình huống tối qua, nhất thời có chút đỏ mặt chột dạ, nghe nói bỏ dở nửa chừng đối thân thể đàn ông không tốt a. . . . . .
Nhan Bồi Nguyệt ở trên bàn viết nhìn tài liệu, gọi điện thoại Ngũ Việt.
"Tìm vội vã như vậy, chẳng lẽ là nhớ tôi?" Ngũ Việt nói chuyện luôn luôn là không đáng tin cậy.
"Vừa ngốc đi, tìm cậu giúp một chuyện." Nhan Bồi Nguyệt v