Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
iác phối hợp với người đàn ông này, khẽ mởmiệng ra. Đến tận khi Trương Kiếm Long dùng sức, cô mới giật mình bừng tỉnh. Cô phản kháng, đẩy ông, đánh ông. Nhưng người đàn ông này rất thô bạo, ông vặn tay cô ra phía sau, hôn lên tai cô, hơi thở nóng ấm mơn man trên cổ cô. Diệp Thuần run lên, sau đó cơ thểmềm ra, dường như trong cơ thể có hàng trăm hàng nghìn bông hoa thi nhau đua nở.
Trương Kiếm Long giống như một tướng quân quất ngựa tiến lên, cô gái nằm dưới đau đớn kêu lên một tiếng.
- Làm đau em à? - Ông dừng lại, dịu dàng hỏi. Cô lắc đầu, vẻ mặt rất phức tạp. Ông không bận tâm đến nhiều điều như vậy tiếp tục đè xuống, thở hổn hển để lên đỉnh.
Đến tận khi bình tĩnh trở lại, Trương Kiếm Long mới phát hiện vết máu trên ga trải giường, đỏ chót, loang lổ, giống như những đóa mai nở rộ. Ông có chút hoảng hốt, lại có chút xúc động:
- Xin lỗi, anh không biết...
Diệp Thuần gục đầu vào gối, lặng lẽ rơi lệ. Tất cả các cô gái đều khóc trong lần đầu sao? Cô không biết.
Trương Kiếm Long xoay người cô lại:
- Chắc chắn là em đang nghĩ đến chuyện tồi tệ, đúng không? Thực ra tôi cũng giống em.
Diệp Thuần cười nhưng lập tức lại òa khóc. Trương Kiếm Long ôm cô, vuốt ve mái tóc của cô:
- Để chúng ta nghĩ một chút, tiếp theo phải làm thếnào? Trước tiên, căn nhà như vũng nước kia của em chắc chắn không thể ở được nữa. Tạm thời em cứ ởđây, tôi giúp em tìm nhà... - Diệp Thuần không khóc nữa, yên lặng nghe sự sắp xếp của ông.
- Thời gian này tôi sẽ không đến làm phiến em. Đợi đến khi em chuyển nhà, ổn định, em muốn tôi đến thì tôi đến, không muốn tôi đến tôi sẽ tránh xa em. Tóm lại tất cả cho em quyết định. Được rồi, con mèo nhỏ của tôi, mau đi rửa mặt tôi đưa em đi ăn.
Đồ ăn tây cùa khách sạn Hoàng Quan rất ngon, lại có cô thiếu nữ áo trắng đang chơi piano. Tiếng đàn du dương giống như làn nước vang vọng khắp nhà hàng ba mươi tám tầng này. Trương Kiếm Long chọn chỗnày cho gần. Thật lạ là ông chưa bao giờ đưa Triệu Vân đi ăn hay uống trà ở những nơi công cộng. Nhưng đưa Diệp Thuần đi ông không hề lo lắng, có lẽ vì trông họrất giống với người bề trên và người bề dưới, hoặc là cấp trên và cấp dưới.
Đã mấy ngày rồi Triệu Vân không có bất cứ tin tức nào của Trương Kiếm Long, trong lòng rất khó chịu. Cô rất sợ ông sẽ lạnh nhạt với mình. Buổi trưa, mọi người đều đi ăn cơm, phòng làm việc rất yên tĩnh. Cô cầm điện thoại, phải rất lâu mới hạ quyết tâm gọi điện cho Trương Kiếm Long.
Điện thoại đổ chuồng, Trương Kiếm Long vừa nhìn thấy số điện thoại của Triệu Vân, đôi lông mày đã nhíu lại, nhưng vẫn nghe:
- Xin chào. Khoảnh khắc ấy, tất cả những cảm xúc trong lòng Triệu Vân đều bị hai tiếng không có một chút sắc thái tình cảm nào hủy hoại. Vốn dĩ cô định nói: “Anh có khỏe không? Em nhớ anh.” Nhưng bị hai tiếngấy làm cho nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ nghe thấy đầu dây bên kia là tiếng dương cầm du dương, đó là bài “Lời cầu nguyện của thiếu nữ”. Một người đã từng học piano như Triệu Vân rất quen thuộc với bài này. Bài hátẩn chứa niềm thương cảm nhưng rất mượt mà.
- Nói đi chứ! - Trương Kiếm Long có chút khó chịu.
- À không, không có gì, tôi muốn hỏi ông chuyện hợp tác tiến triển thế nào rồi. Hoạt động này có thể làm được không? Triệu Vân ấp a ấp úng. May mà cô vẫn có chuyện công để làm cớ, không phải là lấy việc công làm việc tư.
- Tôi đã giao cho phòng thị trường rồi, đến lúc ấy tôi sai người liên lạc với các cô.
- Được... tạm biệt. - Triệu Vân cúp máy, cảm giác hụt hẫng và buồn rầu trào dâng trong lòng. Cô thấy lòng nhói đau, không biết trút nỗi giận dữ đi đâu. Cô nắm chặt tay, để lại vết móng tay hằn lên giữa lòng bàn tay.
Nghĩ một lúc, cô hạ quyết tâm muốn quên đi Trương Kiếm Long. Cô gọi điện thoại cho Diệp Thuần, muốn giao việc cho cô từ đó không liên lạc với người đàn ông này nữa, coi ông ta là người xa lạ. Diệp Thuầnở đầu dây bên kia vừa nói một tiếng “Alô”, Triệu Vân đã sững người. Bởi vì cô nghe thấy trong điện thoại vang lên bài hát “Lời cầu nguyện của thiếu nữ”, tiếng đàn chậm rãi giống như một dòng sông đang chảy, giai điệu hiền hòa và sâu lắng truyền từ ống nghe ra ngoài. Bản nhạc vừa diễn tấu cố lẽ là đoạn sau, sắp đến hồi kết.
Triệu Vân chỉ thấy tai ù ù, đẩu óc như muốn nổtung. Cô ngây người ngồi đó, Diệp Thuần “Alô” mấy tiếng cô mới phản ứng lại, nghiêm giọng hỏi:
- Cô đang ở đâu?
Diệp Thuần không biết mình đã đắc tội với vị sếp này chỗ nào, khẽ nói:
- Hôm nay tôi bị sốt, đang nghỉ ở nhà!
Triệu Vân không nói gì mà cúp điện thoại. Nỗi bi thương, tủi nhục, tức giận trào dâng. Thì ra cô chỉ coi bà Trương là tình địch, tưởng rằng Trương Kiếm Long muốn quay về với gia đình. Không ngờ cấp dưới của mình lại ngang nhiên cướp người đàn ông của mình.
Diệp Thuần cúp máy, sắc mặt rất khó coi.
- Sao thế? - Trương Kiếm Long hỏi.
- Triệu Vân vô duyên vô cớ gọi điện cho em, gọi rồi lại không nói gì. Diệp Thuần lo lắng - Chắc là em không xin phép cô ta nên cô ta nổi giận.
- Triệu Vân? - Trương Kiếm Long thấy lòng nhói một tiếng, lập tức an ủi cô - Cùng lắm