Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
thì chuyển việc, đến công ty tôi làm trợ lí cho tôi, thế nào?
Diệp Thuần cúi đầu ăn cháo hải sản. Lúc ngẩng đầu, đôi mắt của cô đẫm lệ:
- Em sai rồi, em phải đối diện với Tiểu Tình và Hải Châu thế nào đây?
- Cưng đừng khóc, để người khác nhìn thấy không hay đâu! - Trương Kiếm Long vội vàng đưa giấy ăn cho cô - Tôi sẽ xử lí ổn thỏa, hãy tin tôi.
Một bên là mẹ, một bên là bạn trai, Tiểu Tình cốgẳng hết sức để duy trì sự cân bằng nào đó. Thấy nỗi oán thán của mẹ với Hải Châu càng ngày càng lớn. Hải Châu cũng khó chịu với mẹ, Tiểu Tình chi có thể đứng giữa, dỗ dành mẹ, khuyên nhủ chồng nhưng vẫn không thể cải thiện được tình hình.
1
Mẹ Tiểu Tình nhiệt tình đến nhà Tiểu Tình dọn dẹp nấu nướng. Ngày nào bà cũng đến, Hải Châu nghe theo lời căn dặn của Tiểu Tình, đứng cạnh giúp một tay, cho dù chi làm ra vẻ. Thế là mẹ vợ quét nhà, anh đổ rác. Mẹvợ xào rau, anh đưa đĩa. Mẹ vợ rửa bát, anh lau bàn...
Mẹ Tiểu Tình bận rộn nhưng miệng cũng không đểyên:
- Hải Châu, hồi ở Canada cháu có yêu cô gái ngoại quốc nào không?
- Bố mẹ em chi sống nhờ ở đây một thời gian ngắn, hàng xóm sửa nhà xong là sẽ chuyển đi, nhiều lắm là một tháng. Trong khoảng thời gian này, nếu mẹ em có chỗ nào không phải thì mong đại thiếu gia anh rộng lòng bỏ qua cho.
Hải Châu thấy da đầu tê nhức, miễn cưỡng nói:
- Thôi được rồi.
Tục ngữ nói xa thơm gần thối, câu nói này quảkhông sai. Từ khi sống chung với nhau, mẹ Tiểu Tình càng nhìn càng thấy Hải Châu chướng mắt, suốt ngày lầm bầm kể những thòi xấu của Hải Châu với chồng và con gái.
Buổi sáng chưa bao giờ dậy trước 10 giờ, lười biếng!
Đánh răng bóp kem đánh răng lúc nào cũng bóp ởgiữa, không hiểu biết!
Lúc lấy xà phòng rửa tay không biết tắt vòi nước, lãng phí!
Nửa đêm nửa hôm còn bắt làm chuyện ấy, không thương vợ!
Bao nhiêu chuyện bất mãn, mẹ Tiểu Tình đều ghi nhớ trong lòng. Khổ nỗi Hải Châu là con rể tương lai, chi có thể nhẫn nhịn. Ngoài việc nhẫn nhịn còn phải tận tâm tận lực hầu hạ con gái và con rể tương lai vì thếcàng bức bối trong lòng. Nhưng lại không có cách giải quyết nào tốt hơn, chi có thể không ngừng cằn nhằn với hai bố con Tiểu Tình.
Hải Châu cũng bực tức. Đang hạnh phúc sống trong thế giới hai người, bỗng nhiên xuất hiện hai người từtrên trời rơi xuống. Ngủ nướng cũng không yên, chơi game cũng không thể chuyên tâm, thậm chí ngay cảlàm tình với bạn gái cũng phải vụng trộm cẩn thận vì phòng cũ không cách âm.
Ngược lại, Tiểu Tình rất vui với việc bố mẹ chuyển đến. Nhà cửa sạch sẽ, buổi tổi về nhà có cơm canh nóng sốt. Ăn các món sơn hào hải vị, ăn cơm ở nhà vẫn là ngon nhất huống hồ bây giờ đang khủng hoảng kinh tế, làm gì có tiền ra ngoài ăn uống? Lúc ăn, nói chuyện với bố mẹ, mọi vất vả trong một ngày đều vơi đi. Nỗi buồn khi bị trừ lương cũng có thể tạm thời không nhớ tới. Nhưng Hải Châu khó chịu, bốn người ăn cơm, ba người nhà họ nói đông nói tây, anh giống như người ngoài, muốn nói xen vài câu nhưng không ai đỡ lời, thật mất hứng.
Dần dần, lúc ăn cơm Hải Châu không nói chuyện nữa, chi đọc báo. Mẹ Tiểu Tình lên tiếng:
- Ăn cơm đọc báo không tốt cho dạ dày. - Hải Châu vờ ra vẻ không nghe tiếng, tiếp tục đọc tin tức thể thao, tin tức quốc tế. Đây là lần đầu tiên anh công khai, ngang bướng bày tỏ lập trường của mình: thích làm gì thì làm, đừng can thiệp.
Hằng ngày, cứ đến chín giờ sáng là mẹ Tiểu Tình lại bật tivi rất to, đồng thời bắt đầu hút bụi. Hải Châu không thể vờ như không nghe thấy, cho dù là con lợn chết cũng bị làm cho sống lại. Anh khó chịu bò dậy, mẹvợ tương lai dã lấy sẵn kem đánh răng. Hành động này khiến Hải Châu rất khó chịu, nghĩ rằng bà đang làm ra vẻ, chắc chắn sau lưng sẽ thêm mắm thêm muối nói với hàng xóm láng giềng:
- Thằng con rể của tôi không biết làm gì, ngay cả lấy kem đánh răng cũng phải để tôi giúp!
Huống hồ kem đánh răng mà mẹ Tiểu Tình lấy chi nhiều bằng hạt đậu tương, đánh nửa ngày không thấy bọt. Hải Châu lại phải lấy thêm lần nữa, đúng là phiền phức!
Đánh răng xong, mẹ Tiểu Tình đã lén lấy sẵn nước rửa mặt, ân cần dặn dò Hải Châu rửa mặt. Thói quen của Hải Châu là vặn vòi rồi lấy nước rửa mặt. Nhưng mẹ Tiểu Tình lại thích vặn nước nóng vào chậu rồi bê ra, nước thì ít đến không thể chấp nhận được, đặt tay vào, ngay cả mu bàn tay cũng không bị ướt. Hải Châu đáng thương chi có thế nhúng khăn mặt vào nước rồi rửa mặt cho xong chuyện. Từ khi mẹ Tiểu Tình đến sống, Hải Châu nghĩ rằng cái mặt của mình chưa bao giờ được rửa sạch.
TTT
Một bên là mẹ, một bên là bạn trai, Tiếu Tình cổgắng hết sức để duy trì sự cân bằng đôi bên. Thấy nỗi oán thán của mẹ với Hải Châu càng ngày càng lớn, Hải Châu cũng khó chịu với mẹ, Tiểu Tình chi có thể đứng giữa, dỗ dành mẹ, khuyên nhủ người yêu nhưng vẫn không thể cải thiện được tình hình.
Khoảng thời gian ấy vật giá leo thang, báo chí tivi suốt ngày khuyên mọi nguời không nên gíữ tiền mặt trong tay. Bỗng nhiên Tiểu Tình nhớ đến chiếc vòng đeo tay mà mình định tặng cho mẹ Hải C