Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
vẫn phải coi như bảo bối.
Hài Châu thấy có gì đó không đúng, sao lại ám chi mình. Anh nhẫn nhịn, không ngừng tự nhủ với mình: “Chúng ta không nên chấp bà ta” sau đó ra sức và cơm.
Tiểu Tình cũng không nghe được nữa, cô nói:
- Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi. Lúc ăn cũng không ngăn được miệng mẹ!
Tiểu Tình luôn nói chuyện với mẹ bằng giọng điệu như thế, nhưng không hiểu sao lần này mẹ lại nổi nóng đến vậy. Bà ném bát sang một bên rồi bắt đầu mắng Tiểu Tình:
- Con ranh này, đúng là đồ bỏ đi, mang một thằng thư sinh về nhà bắt mẹ hầu hạ. Ngày nào cũng ngủ đến trưa mới dậy, ngay cả kem đánh răng cũng phải mẹ lấy cho, nước rửa mặt cũng phải bưng đến tận mặt, chi thiếu mỗi nước là bón cho ăn thôi! Số tôi đúng là khổ, hầu hết lớn rồi lại đến bé. Đến lúc nào mới hết cảnh khổnày đây? - Bà nói rồi đưa tay lau nước mắt.
Hải Châu vẫn ăn cơm nhưng lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh cố gắng kìm nén nỗi tức giận nhưng tay cầm đũa không kìm được run lên.
- Mẹ nói quá đáng rồi đấy, ai là thư sinh? Chẳng phải Hải Châu vừa mua một chiếc vòng vàng cho mẹ sao? Chẳng phải là anh ấy không biết làm việc nhà, tạm thời chưa tìm được việc sao? Mẹ có cần phải nói anh ấy quá đáng như thế không? - Tiểu Tình nói thay cho Hải Châu.
Không nhắc đến chuyện chiếc vòng thì thôi, vừa nhắc đến là mẹ Tiểu Tình lại giậm chân:
- Mày lừa ai hả? Mày tưởng tao không biết chiếc vòng ấy là ai bỏ tiền ra sao? Tang Tiểu Tình, mày dám dùng cái mánh khóe ấy để lừa mẹ mày. Mày tưởng tao là ai?
Được rồi, được rồi, cho dù là tiền của ai, chẳng phải bọn trẻ đều muốn bà vui sao? - Bố Tiểu Tình thửkhuyên nhủ.
- Thôi đi. - Mẹ Tiểu Tình gầm lên, - Mày coi thường mẹ mày quá đấy. Một chiếc vòng mà muốn đuổi tao đi sao? Nếu chúng mày có tiền thì tặng tao căn nhà đi. Từsáng đến tối ở trong phòng trọ, nói ra ngoài cũng thấy xấu hổ!
Trương Hải Châu không thể nhịn được nữa, đứng dậy đi vào phòng. Một lúc sau lại đi ra, ném một chùm chìa khóa sáng loáng xuống bàn, nói với mẹ Tiểu Tình:
- Cô đừng đánh giá người khác một cách lệch lạc nhưthế.
Nhà thì có gì to tát, người nhà cháu đã mua cho cháu rồi! Biệt thự liền kề! Cô sống bao nhiêu năm rồi đã nhìn thấy biệt thự liền kề chưa? Thấy cô là người lớn nên cháu nhịn cô. Cô đừng ức hiếp người quá đáng!
Hải Châu nói rồi quay đầu bỏ đi. Vì quay người quá mạnh nên chiếc bát vừa ăn xong rơi xuống đất “choang” một cái, chiếc bát sứ vỡ tan tành.
TTT
Hải Châu bỏ đi, để lại ba người nhà Tiểu Tình nhìn nhau. Chuyện vừa xảy ra giống như một vở kịch, mọi người khó có thể chấp nhận được. Bố Tiểu Tình cầm chùm chìa khóa lên nhìn, trên đó có khắc dòng chữ. BốTiểu Tình khẽ đọc:
- Khu Long Phụng.
Long Phụng là khu nhà ở cao cấp nổi tiếng nhất thành phố, bây giờ giá bình quân cũng phải tính bằng vạn. Tiểu Tình thất thần: Anh ấy mua nhà lúc nào? Vì sao không nói với mình một lời nào.
Là người gây ra cuộc cãi cọ này, mẹ Tiểu Tình cảm thấy khó xử. Bà hỏi dò:
- Có phải là tôi... nặng lời rồi không? - Thấy mọi người không nói gì, bà lại tự cười nhạo - Bị mẹ kích nhưthế đã lòi ra căn nhà. Tiểu Tình, con xem xem, không phải họ không hề chuẩn bị cho hôn sự của con trai... Nhưng vì sao trước đó cậu ta không nói với chúng ta? Muốn thử thách con sao?
Tiểu Tình không nói gì, quay người đi vào phòng, lấy một chiếc vali to, bắt đẩu nhét áo sơ mi, quấn lót, giày vào đó.
Mẹ Tiểu Tinh hốt hoảng nói:
- Con muốn làm gì?
- Con để anh ta quay trở về nơi mình đã đến! - Tiểu Tình sa sầm mặt xuống.
- Xem này, xem này, con gái ông lại thế rồi - Mẹ Tiểu Tình gào lên với bố Tiểu Tình. Thấy ông ngây người đứng đó, lại quay sang nói với Tiểu Tình:
● Con gái à, hôm nay mẹ không đúng. Chuyện xảy ra cũng là có nguyên nhân của nó. Mẹ phát hiện chiếc vòng ấy là con bỏ tiền ra. Trương Hải Châu lại mặt dày mang đến tặng mẹ, vì thế mẹ mới giận. Con biết từtrước tới nay mẹ là người nói mà không để bụng mà. Hải Châu là người tốt, mỗi tội hơi lười. Nhưng nói đi thì phải nói lại, bây giờ đều là con một, có nhà nào là không yêu không chiều, lười cũng không có gì là lạ. Người ta khôi ngô tuấn tú, lại học hành đàng hoàng, gia cảnh lại tốt, sao con có thể nói bỏ là bỏ được. Con nhìn này, bốmẹ người ta ngoài miệng thì nói phản đổi, thực ra người ta đã chuẩn bị xong cả phòng cưới! Con không ngốc đấy chứ? Người ta cãi nhau vì không có nhà, con thì tốt rồi, có nhà mà còn cãi nhau cái gì?
Tiểu Tình dừng tay, nhìn mẹ chằm chằm:
- Mẹ chi biết nhà, nhà! Mẹ có nghĩ đến chuyện con và Trương Hải Châu sống với nhau lâu như vậy, vì sao chuyện lớn như vậy anh ta không nói với con? Rõ ràng là vì anh ta đề phòng con, hoặc là nhà họ đang đề phòng nhà mình! Con không thể kết hôn với một người không tin tưởng con!
- Nhưng cậu ta có nhà to thế...
- Có nhà, có nhà anh ta không nói với con, không cho con sống! Có tiền? Có tiền không cho con tiêu, ngược lại tiêu tiền của con! Vậy anh ta có nhà, có tiền thì có tác dụng gì? – Tiểu Tình kéo vali lại, mở cửa, ném vali ra khỏi cửa.
3
Đêm đã khuya mà Hải Châu vẫn chưa về. Tiểu T