Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.
, dùng khẩu hình nói với em rằng "Con gái mẹ giỏi quá". Trên tay mẹ luôn là những đồ ăn ngon. Em chạy mệt rồi, liền chạy về bèn mẹ...mẹ giúp em lau mồ hôi, dưa nước cho em...giống như anh...Cám ơn anh...Dù rằng mẹ em chưa bao giờ cùng chơi với em, nhưng em cũng dã rất vui và cảm thấy thật an long.. Bời em biết rằng, mẹ lúc nào cũng ở bôn cạnh em, chỉ cần ngoảnh dầu nhìn lại, là em có thế thấy hình ảnh của mẹ...dang chờ đợi em, đang nhìn theo em...em cười, mẹ cũng cười theo...em giống như một cánh diều đang bay lượn trong gió, còn trong tay mẹ là sợi dây gắn kết giữa mẹ và em, dù em có chạy bao xa đi nữa, mẹ chỉ cần thu sợi dây lại, em đã có thê quay về bên mẹ...em đã rất lo sợ nếu sợi dây đó đứt...đến hôm nay thì sợi dây đó đã đứt thật rồi...mẹ không còn nữa, sợi dày cũng chẳng thấy đâu, còn em, em không biết đã bị gió thổi cho phiêu bạt tận nơi nào rồi...không còn có thể quay trờ về bèn mẹ được nữa... . Lúc ấy, một giọt nước mắt trong vắt từ đuôi mắt Mạt Mạt chảy xuống, lăn vào trong tai. Tôi xót xa đưa tay lau giúp cô ấy.
Tôi hỏi cô ấy, "Em chạy qua chạy lại lâu như vậy có mệt không?".
"Mệt, càng mệt càng tìm lại được cảm giác từ thời thơ ấu! Em vẫn muốn được trài nghiệm lại một lần nữa! Em vẫn luôn hy vọng rằng, kí ức của mình chỉ có quãng thòi gian khi còn bé đó, có trời xanh mây trắng, còn có cánh diều của em, em cố gắng chạy di chạy lại, ánh diều sẽ có thế bay cao hơn, cao hơn...Nhưng tại sao,bây giờ em lại thay đổi, trở thành một con người như thế này...", Mạt Mạt khe khẽ thì thầm, dường như dang hỏi tôi, lại như đang tự hôi bản thân mình.
"Em không thay đổi mà, em vẫn là một cô bé ngoan, nếu không, sao anh có thể yêu quý em cơ chứ?", tôi an ủi cô ấy một cách chân thành. Mạt Mạt mím môi lại, không trà lời, dường như cười mà không phái cười.
"Thế hồi nhỏ, khi em thả diều bay cao rồi, chạy mệt rồi sẽ làm thể nào nữa?", tôi hỏi.
"Sà vào lòng mẹ, ngủ một giấc ngon lành! Ha ha ha..." Mạt Mạt nói xong, phá lên cười vui vẻ, còn tôi, tôi cũng bị lây nhiễm sự ngây thơ trong sáng dó, từ khuôn mặt đến suy nghĩ của tôi lúc đó, tất cả đều được bao phủ một vẻ đon thuần. Tôi ỏm cỏ ấy vào lòng và nói, em hãy ngủ một chút đi.
Sau đó, quá thực cô ấy dã ngủ thiếp di, gối đẩu lèn đùi tòi, một lát sau tôi đã nghe thấy tiếng thờ đều đặn của cô ấy. Tôi sợ ánh nấng mặt trời chiếu vào làm nhức mắt cô ấy bèn lấy tay che ánh
sáng. Tôi cũng sợ cô ấy bị nhiễm lạnh nén đã lấy chiếc áo khoác cô ấy vừa cởi ra, đắp lèn người cô ấy.
Ngay từ nho, tòi đã quen sống trong cánh có người phục vụ cơm ăn áo mặc. Trong tàm trí tôi, chỉ có người phục vụ tôi chứ tôi chưa bao giờ biết đến việc phải quan tâm tới người khác. Vậy mà lúc này đây, tôi đang cam tâm tình nguyện chăm sóc cho cô gái đang gối đầu lên đùi tôi ngủ một cách ngon lành. Tôi thấy mình như một thiếu niên mới lớn, lần đầu sa vào lưới tình, suy tính thiệt hơn, cẩn thận tỉ mỉ nhưng không kém phần ân cần, dịu dàng. Nếu không phái đã quen biết nhau từ kiếp trước, nếu không phải chút ân lình đã an táng cho nhau dưới tấtc đất vàng từ kiếp trước, sao tòi lại có thè có cách đối xử đặt biệt với cô gái này như vậy?
Mặt trời ẩn sau những đám mây rồi lại xuất hiện, khoe khuôn mặt cười rạng rỡ; gió lúc thổi lúc ngừng. Tỏi ngồi yên, không dám nhúc nhích, chỉ sợ làm ánh hương tới giấc mơ đẹp của cỏ gái dang gối đầu trôn đùi mình kia. Nghĩ tới thân thô của Mạt Mạt, nghĩ tới những chỗ đau, bất hạnh không phải ai cũng biết mà cô ấy đã trài qua, chỉ cần một biểu hiện nho của cò ấy như khẽ nhãn mặt hay chau mày cũng đủ khiếb tôi thương cảm vô cùng. Nhìn điệu bộ ngủsay sưa một cách yên lành của cô ấy, thuần khiết như thể không chút tranh giành gì với thế sự, tôi có muốn thôi cũng không được.
Chắc hẳn cô ấy dã mệt lắm rồi, một mình cô ấy đã phải vật lộn bao nhiêu năm ròng trong cõi trần tục, một lần đi thà diều, tìm lại chút kí ức từ khi còn ở bên cạnh mẹ mới có dược một khoảnh khắc ổn định và an lành như vậy.
Tôi vốn dĩ vẫn cho rằng, mình không phải là một người đàn ông phong tình, nhưng sau khi gặp Mạt Mạt, tôi bỗng trờ nên nặng tình như vậy. Thực ra, trên thế giới này không có người đàn ông khô khan, chẳng qua họ chưa gặp được một nửa của mình mà thôi. Đợi đến khi gặp được rồi, dù có là người đà ông cứng rắn, máu lạnh đến đàu, họ cũng đều tự nguyện rơi vào đầm lầy "anh em thắm thiết" mà thôi.
Mạt Mại giống như một cày dày leo mòng manh, yêu kiều, nõn nà nhất trong mùa xuân này, cô ấy đã chọn một mảnh đất màu mỡ và mềm yếu nhất trong trái tim tôi, cứ miên man, vấn vít vươn dài.
Con diều giấy hình đầu hổ mà Mạt Mạt phải mất rất nhiều còng sức mới khiến nó bay lên cao dược giờ dã lắc la lắc lư roi xuống mặt đất phía xa kia, nơi tận cùng của ánh nhìn...Nghĩ đến việc Mạt Mạt tự so sánh mình là một cánh diều, tôi cám thấy vô cùng đáng yêu, bất giác mỉm cười một mình.
Giờ đây, Mạt Mạt vẫn là một cánh diều đang bay lượn mông lung trong gió, chi có điều, tôi cần mãi mãi nắm chặt sợi dây gắn kết với cô ấy trong tay.