Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2494 lượt.

Cô bé ngốc nghếch này chắc chấn đã rất mệt, nằm xuống ngủ là ngủ luôn ba tiếng đồng hồ. Khi cô ấy tỉnh dậy, trời dã chập choạng tối, còn khi đầu cỏ ấy vừa rời khỏi hai chân tôi, nửa người dưới của tôi dường như đã mát hết cảm giác vì tê mỏi.
Mạt Mạt áy náy nhìn tôi, lò lưỡi nói rằng cô ấy không cố ý làm vậy.
Nhìn cô gái đang liên tục làm bộ mặt chọc ghẹo minh, tòi lại nhớ lúc cô ấy tỏ ra lạnh lùng, kiệu ngạo. Khi cô ấy quyết định thôi không vẫy vùng trong chốn hồng trần ấy nữa, cô ấy có thể trở nên linh hoạt, nhí nhảnh vô cùng; nhí nhành đen nồi, tôi cảm thấy vô cùng yêu thích, cố ấy cũng có thê nghịch ngợm, nũng nịu, châm chọc, thè hiện rõ ban lính lương thiện nhưng vẫn ngày thơ như những cô gái binh thường khác.
Dây mới chính là con người đích thực của Ngái Mạt. Tôi xúc dộng khi tự mình cảm nhận và phái hiện ra con người thật của cô ấyđằng sau lóp vỏ bọc dày đặc của son phấn. Mạt Mạt giống như một báu vật dược tàng giữ, chỉ cần bạn quyết tâm tìm kiếm, cô ấy sẽ mang đến cho bạn những bất ngờ thú vị.
Sau đó, Mạt Mạt ngồi cạnh tôi thèm một lát nữa, vẻ mặt như dang hố thẹn. Đôi mất biết nói của cô ấy chốc chốc lại liếc trộm sang tôi. Nhìn sâu vài đôi đồng từ đang thiết tha bịn rịn của cô ấy, tôi bỗng muốn hôn cò ấy ngay tại đây.
Tôi gãi gãi đầu, thật thà nói: "Nếu không có em bên cạnh, cũng phai mua sao? Nói thực là trước dày, anh cảm thấy rất phiền mỗi lần bị người ta năn nỉ, giữ lại...". Nói xong câu đó, tôi lại cảmthấy ân hận vô cùng. Nói những cô bé bán hoa là người đi làm phiền người khác, thế khác nào chạm phai điều dại ky của Mạt Mạt hay sao!
Tôi thầm nghĩ, thế nào Mạt Mạt cũng sẽ nối giận cho xem.
Ai ngờ, Mạt Mạt không hề nôi giận, cô ấy còn bật cười khanh khách: "Đúng là phiền thật, đó là một đám người ngây thơ đáng ghét!". Cô ấy nhìn về phía cô bé bán hoa phía xa xa. Tôi biết, nếu lần theo ánh nhìn của cô ấy, tòi có thể tìm về Mạt Mạt của năm mười bốn tuổi - tay xách giỏ đụng hoa, trong giỏ là hy vọng của ngày mai, bán được thêm một bông, sẽ có thêm một miếng ăn...ĩ Toa hồng mềm mại tươi tán, nhung nói hỏng là có thể hỏng được ngay, nếu không bán nhanh, e rằng không kịp nhìn thấy lý tưởng xa vời nữa...Còn người thanh niên mặc áo phông chất cotton ấy nữa, đã ở bèn Mạt Mạt suốt những tháng ngày của tuổi thanh xuân, tôi có cần phải loại bỏ đi không?
Tôi khẽ ho một tiếng, chi vào ba bông hoa hồng trẽn tay Mạt Mạt, chuyên câu chuyện sang hướng khác: "Sao lại phái mua ba bông? Ba...có nghĩa là thay lòng đôi dạ...".
"Ba bông có nghĩa là tôi yêu bạn". Mạt Mạt nhìn vào mắt tòi, mỉm cười, có một chút ngượng ngùng, như vữa gặp gió xuân.
Mạt Mạt nói, ba bông có nghĩa là tôi yêu bạn, tôi còn không kịp nghĩ ngơi xem ý nghĩa của câu nói đó là ai yêu ai đã dần dần đắm đuối trong nụ cười hút hồn của cô ấy.
Tôi không còn nhớ đến sự vấn vương với Uyển Nghi, không còn nhớ tới nhũng ân tinh của bố mẹ, cũng chăng còn nhớ tới kè tình địch thích mặc chiếc áo phông chất cotton màu nhạt đã ở bên cạnh Mạt Mạt thời thiếu nữ nữa...Trong mất tôi, trong lòng tôi lúc đó, chỉ có nụ cười của cô ấy, nụ cười mang mùa xuân đến, trăm hoa đua nở.
Ba từ tỏi yêu bạn vẫn văng văng bèn tai, mãi vẫn không mất
đi.
Buổi chiều, Mạt Mạt chạy nhiều quá, ra nhiều mồ hôi rồi lại ngu thiếp di ngay, chắc là dã bị cảm lạnh. Khi lỏi dưa cô ấy về đến nhà, Mạt Mạt bắt đau bi sốt. Tôi giúp cô ấy uống một chút nước ấm, đứng nhìn khuôn mặt cô ấy đang đỏ lựng lèn, mệt moi nằm trên giường, liên tục kêu lạnh.
Tôi đem tắt cả những thứ có ửìè đắp được ờ nhà đắp lên người Mạt Mạt, phải rất lâu sau, cô ấy mới có cảm giác trờ lại. Mạt Mạt yếu ớt giơ tay ra hiệu bào tôi đi về.
\'Anh về đi, Trần Uyển Nghi chắc đang lo lắng lắm."
Nghĩ đến việc Uyển Nghi chắc chán đang ờ nhà đợi tôi, vi sợ sẽ bị nao núng khi Uyên Nghi liên tục gọi điện dò hỏi nên đã sớm đô điện thoại ờ ché độ rung rồi. Một chút áy náy thoáng qua. Nhung Mạt Mạt đang bị ốm, bộ dạng yếu ớt như thế này, tôi sao nỡ bỏ về?
Tòi vô cùng đau lòng, nghĩ thầm, sức khoe của cô ấy quả thực rất kém. Tôi nhăn mày trách mắng: "Sức khoe của em yếu quá, rốt cuộc là em có ý thức giữ gìn sức khoe cho bản thân không hả? Mới chạy một chút đã bị sốt rồi, thế là thế nào!".
Mạt Mại dịu dàng nhìn tôi, mỉm cười. Cô ấy bồng đưa bàn tay nhỏ bé nóng bòng ra, nắm lấy tay tòi: "Em uống một chút nước, ngu một giấc là khỏi thôi. Cảm xoàng ấy mà, anh dừng bận tâm. Cảm an anh. Đã bao nhiêu năm rồi, anh là người duy nhất thật sự quan tâm tới em". Những câu nói chua xót như rút từ gan ruột, được thốt ra từ đôi môi trắng bệch, khô rát của Mạt Mạt...Nếu nhưban nãy, tôi còn phân vân không biết nên về hay ở lại, còn do dự giữa hai người con gái đều dang cần tôi, thì lúc này đây, thực sự tôi đã quèn mất cô bạn gái đang ờ nhà đợi tôi, quèn mất tên của cô ấy là Trần Uyển Nghi.
Tôi nhẹ nhàng giúp Mạt Mạt đắp chăn lại càn thận, nói cô ấy cố gắng ngủ một chút.
Mạt Mạt yếu ớt gật đấu, nhắm mắt lại.
Tôi nhẹ nhàng đi ra, khép chặt cửa lại. Vừa chạm phải bầu không khí l


Insane