Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.
rục LY vén màn xe nhìn ra ngoài, thấy đồng ruộng bát ngát, thỉnh thoảng lại thấy mấy nông dân lúi cúi, ánh mắt tò mò nhìn đoàn rước linh đình này.
Hai bên đều có hộ vệ của Thẩm Đình Xa cầm thương, giống hệt như nhau.
Ân Trục Ly trước nay vẫn không quen ngồi không, lại thêm đêm qua ngủ không ngon, ngồi lâu trong xe thì cảm thấy buồn ngủ, lúc đang ngáp thì nghe bên ngoài có tiếng người “Tham kiến Phúc Lộc vương, Phúc Lộc vương phi.”
Thẩm Đình Giao bị quấy, Ân Trục Ly vỗ vỗ lưng hắn để trấn an, cao giọng hỏi “Chuyện gì?”
“Bẩm Vương phi, Vương thượng có lệnh mời Vương phi ra ngoài để tùy giá cùng với chư thần tử.”
Ân Trục Ly có chút do dự, cuối cùng cũng tiếp lời “Ngươi bẩm với Vương thượng, ta sẽ ra ngay.”
Người đó rời khỏi, nàng hôn một cái lên mặt Thẩm Đình Giao, nói khẽ “Lần này không thể từ chối, ta sẽ về nhanh thôi. Ngài ngủ đi, nhé.” Thẩm Đình GIao gật đầu nhưng vẫn nắm góc áo của nàng. Hắn bị bệnh thì sẽ hay làm nũng, lúc này hai má ửng đỏ. Ân Trục Ly vốn đau lòng vì hắn, lúc này cũng hơi do dự “Ta gọi tiểu Hà đến trông ngài.”
THẩm Đình GIao ngẩn ra, nhưng lại lắc đầu “Không cần, ta chờ nàng.” Ân Trục Ly định đi, hắn lại nắm lấy tay áo nàng “Không cần gọi Tiểu Hà.”
Ân Trục Ly phì cười “Vậy gọi tiểu mỹ nhân tới cho ngài nhé.”
Không đợi hắn cãi lại, Ân Trục Ly đã nhảy xuống xe ngựa, gọi Thanh Uyển tới “Ngươi thấy Cửu gia thế nào?”
Vẻ mặt của nàng hờ hững, không rõ buồn hay vui, Thanh Uyển cũng không hiểu ý của nàng, một lúc sau mới đáp “Cửu gia tuấn tú lịch thiệp, hào hoa phong nhã.”
Ân Trục Ly khẽ gật đầu, bỗng thấp giọng nói “Thu phục hắn đi, ta cho ngươi làm trắc phi.”
Thanh Uyển mặc dù theo nàng đã lâu, lúc này vẫn bị hù cho hoảng hồn “Đại đương gia…”
Ân Trục Ly không để nàng nói tiếp, lấy một cái bình nhỏ bên hông ra đưa cho nàng “Tình thế cấp bách, đành phải dùng thủ đoạn. Đi đi.”
Thanh Uyển không biết làm sao, đành nhận bình thuốc kia, nàng từ nhỏ đã đi theo Ân Trục Ly nên cũng hiểu được chút ít tính tình của Ân Trục Ly, nhưng bây giờ vẫn khó hiểu “Tại sao phải vậy, Đại đương gia?”
Ân Trục Ly sai Đàn Việt dẫn ngựa, sau một lúc mới cảm thán một câu “Đường bộ khó đi.”
Thanh Uyển mơ hồ không hiểu mô tê gì.
Thẩm Đình Xa và Khúc Lăng Ngọc cùng nhau cỡi ngựa, phía sau là thái sư Khúc Thiên, sau đó là khoảng hơn mười vị thượng tướng. Ân Trục Ly bây giờ là Phúc Lộc vương phi, phẩm cấp cũng không thấp nên được để đi chung với Khúc Lăng Ngọc. Khúc Lăng Ngọc đương nhiên không ưa nàng, nàng cũng không thèm để ý.
“Hôm nay Đại Huỳnh thái bình thế này, tất cả đều nhờ vào các ái khanh. Hôm nay trẫm rất vui,lấy mười dặm làm hạn định. Ai có thể cưỡi ngựa qua mười dặm trước, trẫm sẽ trọng thưởng!”
Mấy người đứng dưới ồ lên phụ họa, Ân Trục Ly nhìn Khúc Thiên, một tay hắn nắm dây cương, cũng không mở miệng can ngăn.. Ân Trục Ly đành phải mở miệng “Vương thượng đang xuất hành bên ngoài, vấn đề an toàn là quan trọng nhất, nếu phân tán người như vậy sợ là không tốt.”
Thẩm Đình Xa nghiêng nhìn nàng, lại cười dịu dàng “Chẳng lẽ trẫm chỉ là một hoàng đế tay trói gà không chặt sao?”
Ân Trục Ly cũng không nói gì thêm, lúc này thì Khúc đại tướng quân mở miệng “Vương thượng, thần tuổi tác đã cao còn có trọng trách hộ giá nên xin không tham gia vào cuộc đua ngựa này.”
Ân Trục Ly rút thanh kiếm từ cây sáo bên hông ra, những sát thủ này tuy đều là cao thủ nhưng do Thẩm Đình Xa ra lệnh không được tổn thương nàng, bản thân nàng cũng là một cao thủ, đánh một lúc cũng có thể phá thế vây công.
Thẩm Đình Xa hơi nhăn mặt, lại liếc mắt nhìn Khúc Thiên. Khúc Thiên đưa tay nhận lấy cung tên của tùy tùng bên cạnh, rút ra ba mũi tên rồi nhắm về phía Thẩm Đình Giao. Ân Trục Ly vốn đang chú ý tới Thẩm Đình Xa, thấy thế thì hồn phách bay mất.
Khúc Thiên nửa đời sống trên lưng ngựa chiến, làm sao lại không giỏi cưỡi ngựa bắn cung cho được? Trong quyển “Các danh nhân Đại HUỳnh” cũng nói trong vòng một trăm tám mươi bước chân, hắn tuyệt đối không thể bắn hụt. Lực còn mạnh hơn Lữ Bố trong truyền thuyết kia đến mấy phần.
Giống như để ý tới ánh mắt của Ân Trục Ly, hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mặt lạnh nhạt. Ân Trục Ly cắn răng, rời khỏi vòng vây, dùng sáo để giục ngựa, Lão Tam cũng hiểu ý nàng, giống như lên cơn điên mà tiến về phía trước.
Khúc Thiên cười nhạt giống như trêu tức, bàn tay dùng lực kéo dây cung. Ân Trục Ly cũng không tranh với hắn, nàng giật lấy cung trong tay Khúc Lưu Thương, giương cung cài tên, hướng về phía Khúc Lăng Ngọc đang hỗn chiến!
Ánh mắt của Khúc Thiên ngưng lại, dây cung trong tay nàng cũng căng hết sức, cha con hai người ngưng mắt nhìn nhau. Mọi người chỉ thấy bọn họ đứng im nhưng không hiểu hết nguy hiểm trong đó.
Trận chiến lại càng căng thẳng, Đàn Việt chống chọi cũng đã thấm mệt, Ân Trục Ly gọi “Cửu gia, tới đây.”
Thanh Uyển che chở cho Thẩm Đình Giao đi tới bên ngựa, Ân Trục Ly đưa tay kéo hắn lên ngựa, ôm hắn vào trong lòng rồi mới nhẹ nhàng thở ra. Khúc Thiên cũng