Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

không để Hách Kiếm vào mắt, nhưng cũng nể mặt mũi của Cửu vương gia nên vẫn tới đầy đủ.
Trừ hôm tiệc cưới của Phúc Lộc vương thì đây là lần đầu tiên mọi người chuẩn bị tiệc trong nhà, khó tránh khỏi khẩn trương và bận rộn. May mà có Hách đại tổng quản chuẩn bị chu đáo, không tới một canh giờ đã chuẩn bị xong thức ăn và bàn ghế.
Chỉ là hắn vẫn còn chút lo lắng về Ân Sóc “Đại đương gia, Ân Sóc này dù gì cũng đồng lứa với lão phu nhân, nếu tranh chấp với hắn, chỉ sợ là mang tiếng.”
Ân Trục Ly cúi đầu mài mực, nói khẽ “Vậy đừng tranh chấp với hắn.”
Hách Kiếm cau mày “Nhưng nếu hắn gây sự….”
Ân Trục Ly ngẩng đầu nhìn Hách Kiếm, cười nhạt một tiếng “Vậy đừng để hắn gây sự.”
Hách Kiếm định nói thêm, một lúc sau lại khom người lui xuống.
Thẩm Đình Giao đương nhiên cũng không ra ngoài mà ở trong thư phòng xem sổ sách với nàng. Trước khi khai tiệc, Hách Kiếm mời mọi người vào thư phòng. May mà thư phòng trong Phúc Lộc vương phủ này cũng rộng rãi, hơn trăm người vẫn đủ chỗ.
Ân đại đương gia nắm tay Thẩm tiểu vương gia bước lên bàn trên, đưa mắt nhìn mấy chồng sổ sách xếp cao cao. Vẻ mặt của nàng ôn hòa, nói “Mấy ngày gần đây ta bận rộn chuẩn bị chuyện hôn sự với Cửu gia, chưa xem qua sổ sách. Hôm nay rảnh rỗi nên mời các vị tới đây họp mặt, coi như là ra mắt với Cửu gia.”
Nàng vừa nói xong,trong đám người có tiếng hừ lạnh. Ân Trục Ly vẫn mỉm cười “Trước khi khai tiệc bản Đại đương gia muốn nghe xem tình hình cửa hàng của chư vị. Hách đại đổng quản,” Nàng ra hiệu với Hách Kiếm, Hách Kiếm khom người, vẫn chủ trì hội nghị.
Đầu tiên là gọi đám Vân Thiên Y, bọn hắn có thể coi như là tâm phúc của Ân Trục Ly, mọi người đều biết rõ, vừa hỏi vừa đáp, vô cùng cung kính. Mà Ân Sóc và một vài người cũng không thèm để ý – cho dù nàng gả vào Hoàng gia, Thẩm Đình Giao cũng chỉ là một nhàn vương, mặc dù bọn hắn không muốn đắc tội, nhưng cũng không sợ.
Ân Trục Ly đương nhiên nhìn thấy vẻ mặt đó, cũng không để ý “Sóc thúc, người nói về tình hình mấy hiệu thuốc ở thành Tây đi.”
Ân Sóc hừ lạnh “Ngươi còn nhớ ta là thúc của ngươi sao.”
Ân Trục Ly mỉm cười, hắn lại lạnh giọng, vẻ mặt kiêu căng “Hôm nay không mang sổ sách, thu chi lợi nhuận gì gì đó, ta không….”
Còn chưa kịp nói xong, Ân Trục Ly đã cầm lấy cái nghiêng mực trên bàn ném tới. Lần này xem như là bị tập kích đột ngột, ngay cả Hách Kiếm cũng bị hù cho hết hồn, Ân Sóc kia đương nhiên không kịp phản ứng, lãnh trọn cái nghiêng mực.
Ân Trục Ly rat ay không nhẹ, lại thêm cái nghiêng mực kia cứng vô cùng, mọi người chỉ nghe vang một tiếng thì đã thấy Ân Sóc kia máu me đầy mặt, đầu óc choáng váng.
Bị đánh như vậy, khí thế kiêu căng của hắn trong nháy mắt mất hết, mấy người đứng sau lưng biến sắc. Thẩm tiểu vương gia cũng giật mình, Ân Trục Ly lạnh nhạt cười, thờ ơ nhìn quanh, mấy người kia cúi thấp đầu, không dám nhìn nàng. Nàng cũng không nói nhiều,mặt không đổi sắc, cầm lấy cái chặn giấy bằng ngọc mà đùa giỡn trong tay “Tiếp tục.”
Ân Sóc kia té trên mặt đất, đầu đầy máu và mực, hôn mê bất tỉnh. Thấy hắn bị như thế, mấy người kia cũng không dám khinh suất, lần lượt thành thật mà khai báo lợi nhuận thu chi rồi lại sai mấy tên gia nô đi theo về nhà lấy sổ sách, đem tới Phúc Lộc Vương phủ.
Ân Trục Ly đợi mọi người báo cáo xong mới ra hiệu cho Hách đại tổng quản kéo tên Ân Sóc đang bất tỉnh nhân sự kia đi. Bữa tiệc này ăn trong đau khổ, mọi người đều cúi đầu cố ăn, trong hoa viên treo đèn lồng cao cao, không ai dám nói gì.
Lúc Ân Sóc tỉnh lại thì thấy trời đã khuya, cảnh vật xung quanh lạ lẫm, chỉ có một ngọn đèn dầu lay lắt. Hắn nhìn trái nhìn phải, lại chỉ có Đàn Việt đang ngồi ở trước bàn, kiếm đặt ở trên.
“Đại đương gia dặn ta nói mấy câu với ông, bây giờ thành Phú Quý bề ngoài thì giàu có vô cùng, nhưng thật ra cũng nguy hiểm như trứng mỏng. Nếu trên dưới một lòng thì cũng có thể bảo vệ được mười năm yên ổn. Nếu chia rẽ thì bị tiêu diệt cũng là chuyện sớm muộn.” Tính tình Đàn Việt vốn thật thà, nên lời nhắn cũng không để sót chữ nào “Đại đương gia muốn nói, nếu Sóc thúc muốn sống thì về sau hãy nghĩ kĩ rồi làm. Nếu Sóc thúc muốn chết…”
Hắn lấy ngón tay kéo kiếm ra một chút, lộ ra ánh sáng lạnh lẽo “Đàn Việt lập tức hoàn thành.”
Lúc trở về phòng, Thanh Uyển thay quần áo cho Ân Trục Ly, Thẩm tiểu vương gia còn e dè cẩn thận, Ân Trục Ly quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt nghi ngờ “Ngài sợ gì?”
Thẩm Đình Giao cẩn thận ngó nàng “Nàng… nàng… có giận không?”
Ân Trục Ly cao giọng cười, phất tay bảo Thanh Uyển lui xuống, tự tay thay quần áo cho hắn “Ta đâu có giận.”
Thẩm Đình Giao cởi áo bào trắng ra, tóc dài như thác nước rơi trên eo, vẻ mặt như ngọc, quả nhiên là vô cùng vô cùng xinh đẹp. Thấy nàng nhìn, hắn đỏ mặt, lập tức leo lên giường chui vào trong chăn. Ân Trục Ly cũng buồn cười trong lòng – Cửu gia này bình thường cũng thật là phong thái, giơ tay nhấc chân đều hợp với ý nàng.
Nếu … nếu không phải là đã có người trong lòng… nàng không thể không thừa nhận, Cửu gia này cũng là một lựa chọn đúng đắn.