Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342122
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.
c, thậm chí ngày sắc lập hậu phi cũng nghỉ trong điện Chiêu Hoa.
Nếu nói là hắn thích vị hoàng hậu này, mới vừa đăng cơ, liền kiên quyết tăng thuế của Ân gia, người sáng suốt đều biết là đang muốn chèn ép Ân gia.
Hắn liếc mắt nhìn đến trên tháp, màn sa che rất kín, hắn chỉ có thể mơ hồ thấy được nửa mái tóc đen.
Cho đến hết giờ mão mới bãi triều, Ân Trục Ly đột nhiên muốn làm chuyện tốt, liền lệnh cung nữ Thiên Tâm trong điện Chiêu Hoa bưng chén chè đưa đến chỗ Thẩm Đình Giao. Không ngờ một lần tử tế này lại đem đến mầm tai vạ.
Khi đó Ân Trục Ly đang ở trong vườn cây trước điện Chiêu Hoa, tựa người vào cành mai, bẻ một đóa hoa. Đột nhiên, nàng thấy Trương Thanh từ đằng xa đang chạy nhanh như gió vào. Ân Trục Ly rất bất ngờ: ngày thường chưa từng thấy hắn luống cuống như vậy.
“Mẫu phi!” Từ xa, hắn cũng nhìn thấy Ân Trục Ly đang ngồi trên cây mai, “Đi mau!”
Ân Trục Ly nhảy xuống từ trên cây, phủi tuyết trên áo, còn không quên dùng vạt áo của mình lau đi bụi bẩn trên tay: “Trương thống lĩnh, đã lâu không gặp. Có chuyện gì khiến ngươi hốt hoảng như vậy?”
Trương Thanh cũng không ngoảnh đầu nhìn thêm, kéo nàng đi ra sau vườn: “Phó thái phó mang theo người đến đây, nếu mẫu phi không đi, sợ là sẽ không còn kịp!”
Ân Trục Ly không hiểu gì: “Phó Triêu Anh muốn tạo phản?”
Trương Thanh cuống lên: “Mẫu phi! Nhưng nếu người rơi vào tay bọn họ, tính mạng của người có còn không? Bọn họ sẽ không để người yên đến khi phụ hoàng tỉnh lại!”
Ân Trục Ly vẫn tươi cười: “Nếu ta chạy trốn, tất cả đều mất mạng. Nếu ta thúc thủ chịu trói, các ngươi còn có thể sống được.”
Mười mấy người xung quanh nghe vậy đều bị kích động. Trương Thanh kiên quyết: “Trương Thanh thà liều mạng với hắn! Chết trước mặt mẫu phi, ta còn có thể diện với phụ hoàng!”
Ân Trục Ly quay đầu nhìn hắn, không khỏi than thở: “Đứa bé ngoan, vậy ngươi xông lên đi.”
Trương Thanh cầm đao, quả thực muốn tiến lên. Không ngờ Ân Trục Ly đứng sau lưng hắn đột nhiên đâm một dao, hắn hét lên rồi ngã gục. Người xung quanh đều hốt hoảng, Ân Trục Ly nghiêm túc: “Nhìn nhìn mãi, còn ra thể thống gì nữa, bỏ đao xuống!”
Mất người đứng đầu, bọn họ cũng không biết nên nghe ai; mặc dù cầm đao, cũng không có sát khí sắc bén muốn liều chết một trận như ban nãy nữa. Ân Trục Ly chậm rãi đến gần Phó Triêu Anh, nhìn xa xa, thấy Hà Giản và Hà thái hậu đều đã đến đây. Nàng thản nhiên nói: “Phó đại nhân, đi thôi.”
Phó Triêu Anh dùng ánh mắt dò xét, quan sát nàng. Nụ cười châm biếm của nàng càng rõ nét: “Phó đại nhân có phải đang ngẫm nghĩ vì sao Ân mỗ không sợ hãi hay không?”
Phó Triêu Anh ho khan một tiếng, ngón cái trỏ vào nàng rồi xoay chuyển, nhẹ giọng nói: “Mang đi.”
Ân Trục Ly bị nhốt vào đại lao, theo ý tứ của Hà thái hậu, phải lập tức xử tử. Trái lại, Hà Giản nói ra lo ngại: “Thái hậu nương nương, vi thần thiển cận, Văn Hú hoàng hậu cũng không phải là loại người chịu bó tay chờ chết, nàng chắc chắn giữ lại đường lui. Nếu đường đột sát hại, chỉ sợ…”
Hà thái hậu cảm thấy có chút phiền muộn: “Cũng bởi vì các ngươi do dự đủ kiểu mới để cho nàng sống đến hôm nay. Thứ người thông minh gian xảo như vậy, nhất định là khó lường.”
Hà Giản thấy vẻ mặt của bà thì không dám nói nữa, Phó Triêu Anh lại rất đồng tình với ý kiến của Hà Giản: “Ta đến đại lao trước, gặp nàng ta một lúc. Không thể coi thường người này được.”
Hà Giản gật đầu: “Ta cùng đi với thái phó.”
Ân Trục Ly vẫn đang ở trong ngục. Quan lại lớn nhỏ trong thành Trường An có ai mà không nhận được lợi ích từ nàng; trong lúc nguy cấp, mặc dù không giúp được gì, nhưng dù sao vẫn chăm lo bằng cách này hay cách khác, dù sao người không có lương tâm cũng ít thôi.
Phòng giam là phòng đơn, có một cái bô đặt sát tường, bên cạnh lót rơm rạ. Ân Trục Ly ngồi trên rơm rạ. Nàng cũng không nóng vội, nhặt một cục than vẽ ô vuông cửu cung (2).
Ngục tốt cũng biết vị này là Ân đại đương gia – nay là hoàng hậu Văn Hú, cả đời có thể thấy được mấy lần? Ngục tốt nào cũng vây quanh song sắt mà nhìn nàng. Lao đầu giải tán nhóm người, nhưng cũng nghi hoặc hỏi: “Nương nương có thể chơi ô vuông cửu cung một mình?”
Ân Trục Ly nói như đùa: “Ta không có thói quen tự tiêu khiển,” nàng ngẩng đầu, khẽ cười với ngục tốt kia, “Nhưng ta luôn luôn có may mắn. Không bao lâu nữa, sẽ có quý nhân đến chơi ô vuông cửu cung với ta.”
Ngục tốt tròn mắt nhìn nàng, Ân đại đương gia của thành Phú Quý, thương nhân của nước Đại Huỳnh, hoàng hậu Văn Hú. Trong lòng hắn có chút xúc động, cấp trên đã truyền. Vị hoàng hậu này sống không bao lâu nữa.
Chỉ một lúc sau, quả nhiên có ngục tốt báo lại: Hà tể tướng cùng Phó thái phó đến thăm tù. Ngục tốt vội vàng xốc lại tinh thần, chạy ra nghênh đón. Ân Trục Ly đã vẽ xong ô vuông cửu cung, cửa lao mở ra, nàng ngẩng đầu nhìn Phó Triêu Anh, giơ tay vẫy: “Thái phó, muốn chơi một ván không?”
Ánh mắt của Phó Triêu Ánh sáng như đuốc: hắn cũng nghi ngờ rằng Ân Trục Ly đang phô trương thanh thế – nếu bị kế vườn khô