Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
ng nhà trốn lừa gạt thì hắn cũng mất hết mặt mũi. Nhưng hắn từng nhìn thấy thủ đoạn của Ân Trục Ly, nếu nói đây là một ván bài, thì nàng có vô số con Át chủ bài. Đối với nàng, Phó Triêu Anh vẫn cảm thấy trực tiếp bắt giết như vậy là không ổn.
Hắn đương nhiên không ngồi xuống, hắn cảm thấy khi mắt nhìn xuống nàng như vậy mới đủ thanh thế: “Sống không được bao lâu nữa, Ân đại đương gia còn có thể nhàn hạ thoải mái như vậy, Phó mỗ thật sự bội phục.”
Ân Trục Ly am hiểu nhất là làm người khác nghẹn họng, lập tức đáp lại: “Có thể được công công thưởng thức, tức phụ vô cùng vinh hạnh.”
Phó Triêu Anh biến đổi sắc mặt, lập tức quay đầu nhìn bốn phía, trong phút chốc tan hết khí thế: “Hừ! Hôm nay ngươi có nói gì cũng vô dụng.” Hắn vung tay. Lao đầu mang tất cả ngục tốt ra ngoài, sau cùng vẫn xoay người lại, tuy giọng nói nhỏ nhưng Ân Trục Ly vẫn nghe được: “Đại nhân, theo quy củ trong ngục, trước khi chết, phạm nhân phải ăn cơm no. Đại nhân không nên phạm tới điều kiêng kỵ này. Tiểu nhân đây sẽ đi chuẩn chuẩn bị.”
Trong lòng Phó Triêu Anh có chút lo âu: hắn đứng, Ân Trục Ly vẫn ngồi, nhưng xét về khí thế, hắn không chiếm được nửa điểm thượng phong. Sau cùng, vẫn là Hà Giản hạ giọng nói: “Thái phó, dù gì cũng đã từng quen biết nhau một hồi, bữa cơm trước lúc xử trảm vẫn không thể bỏ được.”
Phó Triêu Anh thoáng do dự, cũng cười lạnh: “Không sao, dù sao chưa đến hai ngày hai đêm, vương thượng sẽ không tỉnh lại.”
Lao đầu kia quả thật rất thông minh lanh lợi, lập tức đi ra chuẩn bị thức ăn. Ân Trục Ly nói với Hà Giản: “Ngồi chờ không thật chẳng thú vị, tiên sinh có thể cùng chơi với Trục Ly một ván này không?”
Hà Giản cũng ngồi xuống, đảo mắt, có chút lo lắng: “Mời.”
Không đến một khắc, lao đầu đem cơm canh vào. Cơm trắng, một con gà quay, còn có một bầu rượu nhỏ. Ân Trục Ly ngẩng đầu nhìn hắn, khi mở miệng, giọng điệu hiền lành: “Ngươi tên là gì?”
Lao đầu kia lại sợ đến biến sắc: “Đại đương gia, đây đây đây là, tiểu nhân là…” Hắn nhìn Phó Triêu Anh, không dám mở miệng nữa. Ân Trục Ly dùng vạt áo của Hà Giản lau tay, ngồi tại chỗ ăn gà. Phó Triêu Anh thấy vậy, hiện ra một đầu hắc tuyến.
Phải ba khắc sau nàng mới ăn uống no nê. Phó Triêu Anh hơi phất tay, lao đầu kia mang thứ khác đi lên: một bình thuốc độc, ba thước lụa trắng. Ân Trục Ly cầm bình lên ngửi ngửi, lại sờ sờ lụa trắng, rất hài lòng: “Không ngờ Ân mỗ còn được chết vẻ vang như vậy. Phó đại nhân, đa tạ.”
Phó Triêu Anh đanh mặt: “Bớt nói linh tinh đi. Cho dù ngươi có kéo dài, có thể kéo qua hai ngày hai đêm sao?”
Hà Giản vừa định khuyên bảo, Ân Trục Ly đã mở miệng: “Cũng đều do Phó đại nhân chuẩn bị. Trước tiên Ân mỗ uống thuốc độc, sau đó ngài hãy treo ta lên. Như vậy mới không bỏ phí ý tốt của thái phó.”
Phó Triêu Anh cũng không biết là nên tức hay nên cười: “Vậy ngươi nhanh lên đi!”
Ân Trục Ly cầm bình thuốc độc lên định uống, lại thấy vẻ mặt của Hà Giản cứ như thể chính hắn mới sắp phải uống thuốc độc, nàng lại bật cười: “Sau khi ta chết, kính xin thái phó mau khoác chiến giáp. Nếu lúc này thu thập binh mã đến Phù thành có khi còn kịp.”
Phó Triêu Anh giật mình trong lòng, không hiểu gì: “Kịp làm chuyện gì?”
Ân Trục Ly tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thái phó không biết sao? A, xem trí nhớ của Ân mỗ này, loại đại sự thế này, vậy mà lại quên nói cho thái phó biết!” Nàng đến gần Phó Triêu Anh, ánh mắt hiền lành, “Thái phó nên biết bên cạnh Ân Trục Ly có hai người, võ nghệ cũng khá tốt.”
Phó Triêu Anh hồ nghi: “Là Liêm Khang, Đàn Việt.”
Ân Trục Ly gật đầu: “Khi trước, bọn họ bỗng nhiên hăng hái, muốn nếm thử chút vui thú lúc buôn bán, bởi vậy theo thuyền buôn của Ân gia đi du lịch bên ngoài.”
Phó Triêu Anh vô cùng mất kiên nhẫn: “Vậy thì sao?”
Ân Trục Ly dường như vô cùng vui vẻ: “Thái phó, Trục Ly không biết cách xem xét kĩ lưỡng, nên để cho bọn họ quản lý quốc khố của Đại Huỳnh, còn cả tin tức Khúc đại tướng quân đã chết cũng… Nếu Trục Ly chết, bọn họ đương nhiên không quản được cái miệng đang mở của mình. Đại Nguyệt Thị luôn luôn thèm thuồng non sông phì nhiêu của Đại Huỳnh ta, ngài đoán xem, nếu bọn họ biết Khúc đại tướng quân đã chết, tân đế hôn mê bất tỉnh, quốc khố Đại Huỳnh trống không… Thái phó, sau khi Trục Ly uống xong chén này, chẳng lẽ ngài sẽ không chuẩn bị đến biên quan sao?”
Chú thích:
(1) Câu gốc: Hòa thượng chạy không thoát khỏi miếu
(2) Ô vuông cửu cung: là đường kẻ ô gồm chín số từ 1 đến 9 nằm bên trong. Chín số này đại diện cho 9 vì sao trên trời: Nhất Bạch tinh, Nhị Hắc tinh, Tam Bạch tinh, Tứ Lục tinh, Ngũ Hoàng tinh, Lục Bạch tinh, Thất Xích tinh, Bát Bạch tinh, cửu Tử tinh. Mỗi một ô vuông nhỏ trong ô vuông cửu cung đại diện cho một trạng thái phi phục của một ngôi sao. Chín ngôi sao này phi phục theo quỹ đạo cố định, thông qua hiểu biết vị trí phi phục của chín ngôi sao, ta có thể biết được hung cát của vị trí đó.
Phó Triêu Anh vội vàng rời đi, Hà Giản ở lại. Ân Trục Ly suy nghĩ rồi quyết định kéo tay áo của hắn l