Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
y tôi đi tìm La Lợi ngay: “Mấy cái khác thì tao không nói làm gì, ngủ sớm dậy sớm, còn cái gì mà chạy chậm khi tập Yoga, mày có làm được không?”.
“Tao chẳng cần làm.” La Lợi chậm rãi trả lời ở đầu dây bên kia, “Bởi vì dáng của tao đã rất chuẩn, dáng đi đứng cũng rất nho nhã rồi, Phiêu Phiêu, nếu như mày thích người kia thật, thì phải làm theo lời tao nói thôi.”
Tôi thích Lưu Thụy Căn thật, mặc dù bây giờ tôi đã ăn cơm lại được rồi, cũng đã có thể ngủ lại được rồi, nhưng mà, tôi vẫn thích Lưu Thụy Căn thật. Trước mặt anh, tay chân tôi cứ long nga lóng ngóng, tôi sẽ luôn rất mực cẩn thận, đến độ ợ hơi một cái thôi... cũng cảm thấy ngại ngùng. Khi tôi ở bên anh, tôi muốn mình và anh có thêm một bước phát triển mới.
Tôi muốn làm cho anh thích tôi, cũng giống như tôi thích anh vậy.
Trên thế giới này, cái việc làm vô nhân đạo nhất chính là giảm béo, cái việc còn vô nhân đạo hơn cái việc giảm béo nữa, đó chính là phải giảm béo khi đang làm việc!
Thử suy nghĩ xem, khi tôi đói đến nỗi hoa mắt chóng mặt, dạ dày tiết ra vị chua chua, vẫn còn phải ngồi nghe lịch sử tình trường ly hôn của mấy anh chị kia, lại còn ghi chép lại sở thích, yêu cầu, sự hy vọng, quá đáng hơn nữa là... mẹ kiếp! Bình thường cũng chưa nghe bọn họ nói về tài nghệ của mình, tại sao trong lúc bà đây đang giảm béo, mấy người không nói về việc đã từng làm đầu bếp, thì cũng nói là có thể nấu được một nồi canh rất ngon. Việc quá đáng hơn nữa là, trước đây đến chỉ mang theo một quả thơm, tại sao bây giờ lại mang theo chút bánh ngọt và trái cây thế kia? Tại sao lại đau khổ đến thế chứ?
Tại sao lại đau khổ đến thế chứ? Tại sao lại đau khổ đến thế chứ? Tại sao lại đau khổ đến thế chứ!?
Ăn, hay là không ăn, luôn luôn là cả một vấn đề đối với tôi, tôi thật lòng muốn giảm béo, tôi thật lòng muốn kiên trì, nhưng mà mẹ kiếp chứ, có thể đừng dụ dỗ tôi như thế này nữa được không, tôi không phải Lưu Hồ Lan[1'>, tôi chống đỡ không nổi đâu.
[1'> Lưu Hồ Lan: Đảng viên dự bị của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời kỳ nội chiến, bị tử hình vì tội ám sát trưởng thôn Thạch Bội Hoài của thôn Vân Châu Tây, huyện Văn Thủy, Tỉnh Sơn Tây, sau khi mất, bà được Đảng Cộng sản Trung Quốc truy nhận là Đảng viên.
Tôi rất muốn đến, nhưng thật sự tôi chẳng muốn phải đối diện với khảo nghiệm như thế này nữa. Mẹ kiếp! Chị đây gặp phải La Phúc Ký, cũng giống như nam chính gặp được nữ chính, cái sự tự khống chế vốn được xem là niềm tự hào cũng sẽ nổ tung ra mà thôi. Đến lúc đó chị đây khống chế không nổi, chơi một đêm bảy lần, sau đó về nhà tôi cũng chỉ đành tìm một cái dây thừng mà treo cổ lên cho rồi.
Tôi cười nói với Lưu Thụy Căn: “Em muốn đến lắm, nhưng mà không biết ngày mai em có bận hay không...”
“Thế à...”
“Cho nên anh không cần phải ra đây xếp hàng đâu, đến lúc đó chúng ta liên lạc lại qua điện thoại vậy.”
Lưu Thụy Căn gật đầu, nhân cơ hội này tôi vội dẫn anh đến tiệm nước đậu nành Vĩnh Hòa bên cạnh, từ tốn cười nói với Lưu Thụy Căn: “Buổi chiều em ăn nhiều quá rồi.”
nghi hoặc nhìn tôi.
“Ăn nhiều thật mà.”
Lưu Thụy Căn tiếp tục nghi hoặc nhìn tôi, “rột”, bụng tôi bỗng nhiên kêu lên một tiếng, tôi vội vàng há miệng ra, giả bộ phát ra một âm thanh quái lạ từ trong họng, sau đó cứng đầu nói: “Anh xem, đến bây giờ em vẫn còn ợ hơi lên đây này.”
Lưu Thụy Căn chẳng nói gì, chỉ vỗ vỗ vào bàn tay của tôi đang đặt trên bàn, vỗ nhẹ ba cái, có chút giống như vỗ về, có chút tán đồng, có chút giống như người lớn đang dỗ trẻ con. Trong khoảnh khắc đó, những mệt mỏi, những đói bụng, những buồn phiền tan biến sạch sẽ. Cả người chỉ còn sót lại một cảm giác, đó là sốt. Đặc biệt là nơi được anh chạm vào, giống như cảm giác của toàn bộ da thịt trên cơ thể đều tập trung về nơi đó, cảm giác được va chạm vào mãi không tan biến, cùng lúc đó lại trở nên mẫn cảm khác thường, nói một câu như có như không, chính là... thậm chí có thể nối liền với nguyên khí của đất trời!
Trong khoảng thời gian tiếp theo sau đó, tôi đều ở trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, mặc dù vẫn đang nói chuyện với Lưu Thụy Căn, hình như nói cũng rất ăn khớp với nhau, nhưng nói thật, tôi căn bản không biết mình đang nói gì.
Trạng thái này kéo dài mãi cho đến khi chúng tôi bước vào rạp chiếu phim mà cũng chẳng thấy tốt hơn chút nào, mà trong lúc chúng tôi xem phim, Lưu Thụy Căn lại còn nắm lấy tay tôi. Tôi thề với trời đất, tôi tuyệt đối không bài xích việc va chạm với anh ấy, nhưng mà mẹ kiếp! Bà đây sống đến ngần này tuổi rồi, ngoại trừ hồi nhỏ vật tay với người khác ra, từ trước đến nay không có sự va chạm mật thiết như thế này với con trai bao giờ, cái gì, mấy người nói anh Hai hả? Anh Hai đâu phải là con trai!
Tôi thật sự không nghĩ đến, tôi thật sự chẳng ngờ được, tôi thật sự không dự đoán được, tôi thật, thật, thật, thật...
Nói tóm lại của nói tóm lại, chính là, khoảnh khắc đó, tôi rút tay ra phía sau một chút, thực ra khi rút tay ra tôi đã hối hận rồi, đến nỗi còn định nhét tay về chỗ cũ, nhưng mà cũng lúc