Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2000 lượt.

i năng linh tinh nha, gần đây hai chị em mình có gặp nhau đâu.”
Đặng Linh Linh ngồi thở dài ở đó, tôi thấy hình như không phải cô ấy đang đùa, thu lại nụ cười: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”.
“Thực ra cũng không thể trách chị, thì cái chàng Thường Hữu đó đó.”
Cái tên này tự nhiên xuất hiện ra ở đây, tôi còn ngớ hết cả người, nhưng ngay lập tức tỉnh ngộ ra: “Ha ha, lại thêm một kẻ nhiệt tình theo đuổi nữa hả? Việc tốt mà, cái chàng Tiểu Thường này không đến nỗi khiếm nhã lắm đâu, cho dù em có thích anh ta hay không, cứ hưởng thụ bị theo đuổi cũng đâu có sao, cứ cho là lấy tài liệu cho em viết bài. Hơn nữa, em cứ qua lại với cậu ấy đi, biết đâu lại có thể tìm được cảm giác thì sao?”.
“Lại còn cảm giác ư, em suýt nữa đã tìm sợi dây thừng thắt cổ rồi đó, ôi, nói qua điện thoại không nói hết đâu, để em đi tìm chị, không không, chúng ta tìm một nơi nào đó gặp nhau đi.”
Giọng điệu của Đặng Linh Linh có cảm giác nghe như bị rắn cắn ấy, tôi không kìm được cảm thấy vui mừng. Lưu Thụy Căn đến Bắc Kinh học bồi dưỡng, nơi học cách nơi anh ở cũng phải cả đoạn đường, nhiều khi phải đi ăn cơm với đồng nghiệp, với khách hàng, sau khi về còn phải tắm tắm rửa rửa, lúc nào cũng phải sau mười giờ mới gọi điện cho tôi, không hề ảnh hưởng đến việc sau khi tan sở đi ăn cơm nói chuyện với Đặng Linh Linh.
Mấy ngày gần đây, việc giảm béo của tôi chẳng thấy thành quả là bao nhiêu, nhưng mà trình độ chăm sóc bản thân mình được nâng cao lên trông thấy, Đặng Linh Linh vừa nhìn thấy tôi, rõ ràng rất ngạc nhiên: “Phiêu Phiêu, chị càng ngày càng đẹp ra đó nha.”
“Ờ, em quan sát rất chính xác.”
Đặng Linh Linh cười khanh khách, sau đó liền thở dài: “Tại sao không có một người đàn ông như chị vậy nhỉ?”.
“Cái gì, lại muốn kết đôi với chị à?”.
“Quốc gia chúng ta phải cho phép người đồng tính kết hôn chứ nhỉ, em rất mong như thế.”
Tôi cười ha ha, không trả lời, nếu như là trước đây, tôi cũng chẳng bài xích làm gì. Đặng Linh Linh sống thật thà, tiền đồ mở rộng, có nhà cửa, lại tài ba, mặc dù nói đồng tính sẽ không có “dưa chuột”, nhưng mà mẹ kiếp, nghiên cứu khoa học không phải đã chứng minh rồi đó sao, dưa chuột của đàn ông bây giờ chẳng được trọng dụng phổ biến nữa, hơn nữa hiện nay các công cụ và thiết bị cũng rất phát triển, mặc dù chưa có diễn tập thực tế, nhưng trong tưởng tượng của tôi, hai chúng tôi chắc cũng rất hòa hợp.
Thử nghĩ mà xem, hai cô gái sống khép kín ở với nhau, cô ấy làm việc còn tôi nấu cơm, cô ấy đánh máy còn tôi thì vẽ tranh, không có bạo lực, không có xung đột, không thiếu những đề tài nói chuyện. Chúng tôi có thể cùng nhau đi vệ sinh, cùng nhau đi mua băng vệ sinh, tôi giảm béo thêm chút nữa, một cái áo hai người có thể mặc chung, còn có thể dùng chung một bộ mỹ phẩm, cho dù là về phương diện tình cảm hay phương diện kinh tế đều tốt hơn nhiều so với ở chung cùng đàn ông.
Nhưng mà bây giờ tôi đã có Lưu Thụy Căn, mặc dù chỉ là nói đùa, tôi cũng không thể hùa theo cô ấy được.






“Em yêu, hôn nhân đồng tính thì sao cũng được, quan trọng là con cái.” Tôi suy nghĩ, rồi nói: “Em có thật là quyết tâm cả đời này không cần con không đấy? Nói cách khác là không cần con của mình sao?”.
Đặng Linh Linh thở dài, “Nói thật là, chị nói bây giờ em sinh con, đúng thật là phải suy nghĩ một chút, nhưng chị nói em cả đời này không sinh con... thì càng phải suy nghĩ nhiều hơn một chút nữa.”
Tôi gật đầu ra vẻ hiểu chuyện, một người như tôi trước đây chưa từng nghĩ sẽ kết hôn thì giờ không dám nói cả đời này không sinh con nữa rồi. Đối với đàn ông, sinh con luôn không phải vấn đề gì to tát, đến bốn mươi, năm mươi, thậm chí sáu mươi tuổi, đàn ông vẫn có thể sinh con. Nhưng phụ nữ thì sao, ba mươi lăm tuổi sinh con đã bị nói là quá già, bốn mươi lăm tuổi là quá quá già, mặc dù cũng có những ví dụ về những người hơn bốn mươi tuổi, thậm chí năm mươi tuổi sinh con, nhưng mà cực kỳ hiếm gặp, mà những đứa con như vậy cũng dễ xuất hiện vấn đề lắm.
Mà sinh con là một trong những thiên chức của người phụ nữ.
Có người nói, phụ nữ đến một độ tuổi nhất định, khi nhìn thấy con nít sẽ rất thèm thuồng, nhìn thấy các cục cưng đáng yêu mũm mĩm, trong lòng sẽ cảm thấy cực kỳ êm dịu. Tôi vẫn chưa có được cảm giác này, nhưng nếu như có ai đó nói với tôi, cả đời này không sinh con, có lẽ là tôi không thể nào chấp nhận được.
Đặng Linh Linh hiện nay mặc dù đã đăng ký ở trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi, nhưng thái hậu nhà cô vẫn không yên tâm về điều này. Vẫn cứ nhiệt tình tha thẩn đến các địa điểm, tổ chức mai mối truyền thống trong dân gian - chính là các công viên mà dì Vương hay lui tới.
Hồ sơ của Đặng Linh Linh thì vẫn còn ở đây, mà tình hình của Thường Hữu, chỉ có cái công việc kia mới làm người ta động lòng trắc ẩn thôi, cứ nói qua nói lại như thế, có người giới thiệu Thường Hữu cho thái hậu của gia đình nhà họ Đặng. Thái hậu vừa nghe người ta nói làm ở điện lực, trong lòng cảm thấy sục sôi nhiệt huyết, về nhà nói ngay với con gái cưng


Polly po-cket