Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

lăm đồng, một ngày hai bữa hết một trăm đồng là chắc chắn, như thế một tháng cũng chỉ mới hết ba ngàn, chưa tính đến việc ăn ở nhà hoặc là đi ăn cái khác. Ba ngàn còn lại có thể mua quần áo mỹ phẩm, tiền điện tiền nước. Căn còn lại là một trăm vạn, hai mươi vạn đã có thể mua một chiếc xe ô tô ngon lành, tám mươi vạn gửi ở ngân hàng, có thể tích góp tiền lời để đi du lịch.”
Đặng Linh Linh giơ tay ra tính toán cho tôi nghe, lúc đó tôi trố mắt ra đờ đẫn, cũng không kìm được mà suy nghĩ viển vông, chết tiệt, điều này nghe ra đúng là quá tuyệt vời! Có điều ba trăm vạn, đừng nói tôi làm gì, cứ cho là Đặng Linh Linh thì cũng phải nhịn ăn nhịn uống mười năm mới có thể cố gắng có được – cái gì mà suốt ngày rêu rao sự tăng trưởng của GDP và CPI!
“Ba trăm vạn... Từ hôm nay chị em mình đi mua vé số đi!”.
“Lại lạc đề quá xa rồi, thật sự mà nói, em không muốn mình tài giỏi, ngày còn nhỏ cứ thích tranh giành phần mạnh phần thắng với con trai, dần dần khi lớn hơn thì mới ý thức được, tranh giành cái gì với bọn con trai bây giờ? Tranh giành vinh dự? Tranh giành sự tôn nghiêm? Một người thành công, có nói lên được con gái đã áp đảo được con trai? Nữ cường nhân... Nếu như nói mình thích sự nghiệp, thích cảm giác thành tựu thì thôi cũng được. Nhưng mà em không phải... Cũng không thể nói là không thích, chỉ là nếu như có thể, em vẫn muốn có được một cuộc sống nhàn nhã như thế, cho dù không giống kiểu tiểu tư sản lúc nãy em nói, thì cũng phải là một cuộc sống thoải mái hơn, cuộc sống mà không có áp lực theo đuổi. Nhưng mà bây giờ thì sao? Người khác đều cho rằng em rất ổn, bản thân em cũng không thể nói em không ổn, nhưng mà em rất hoang mang. Ba mẹ em không có thẻ bảo hiểm y tế toàn phần, mặc dù có bảo hiểm cá nhân, nhưng chắc cũng chỉ thanh toán được từ bốn mươi đến sáu mươi phần trăm, hơn nữa có nhiều loại thuốc không được thanh toán, còn phải bỏ tiền túi ra trước, sau đó mới được thanh toán sau. Tình hình trong bệnh viện bây giờ chị cũng biết rồi đấy, có người vào đấy nằm, không chuẩn bị trước tám vạn mười vạn tiền mặt thì rất có thể mất mạng.”
“Sức khỏe của ba mẹ em bây giờ rất tốt, nhưng mà tuổi của họ ngày càng cao, tương lai phải có người chăm sóc suốt ngày, nhưng mà con cái thì chỉ có một mình em, cứ cho là em chẳng làm gì cả, cũng không thể chăm sóc được cả hai người, đến lúc đó đành phải thuê người. Mà kiểu giúp việc này hiện nay, rẻ nhất cũng phải hơn hai ngàn, cộng thêm những chi phí ăn ở khác, mỗi tháng mất bốn năm ngàn tệ là ít. Đúng thế, bố mẹ em đều nghỉ hưu, nhưng mà lương hưu của họ ở mức phổ biến nhất, nếu như huẩn bị nhiều nhiều trước một tí, đến lúc đó họ phải tự chịu thôi. Còn có con cái...”
“Đúng thế, bây giờ em chưa có con, nhưng chẳng nhẽ trong tương lai cũng không có sao? Bây giờ nuôi một đứa bé cần bao nhiêu tiền? Chúng ta khoan hãy nhắc đến kiểu giáo dục quý tộc kia, không bàn đến việc ra nước ngoài du học, chúng ta chỉ tính đến những chi phí phổ biến nhất, có nghĩa là những đứa trẻ bình thường có gì thì nó có cái ấy thôi. Từ khi chào đời, đã phải chuẩn bị sữa bột, cứ nói là sữa mẹ tốt, cũng phải cho nó uống dặm thêm thứ gì đó chứ, nhưng mà sữa bột trong nước chị dám cho con uống không? Những thực phẩm dinh dưỡng trong nước, chị dám cho nó ăn không? Nó bệnh rồi, không phải chị lo mà đưa ngay đến bệnh viện sao? Một mình chị chăm sóc không nổi, không phải nhờ người giúp sao? Nếu như điều kiện cho phép, ba mẹ hai bên có thể giúp đỡ, nhưng họ cũng già rồi, nhiều lúc em đi mátxa, ở đó thường nghe mấy dì nói giúp đỡ con trai con gái chăm cháu nên đau vai, mỏi lưng. Cho nên, nếu như có khả năng, em muốn thuê một người chuyên chăm bà đẻ. Thế thì chi tiêu cho việc này hết bao nhiêu? Mà đây mới chỉ là bắt đầu thôi đấy.”
“Khi nó lớn, chị phải cho nó đi học nhà trẻ, học tiểu học, học đại học và thạc sĩ khoan nói đã, chín năm nghĩa vụ phải hoàn thành chứ. Cứ cho là bây giờ không thu học phí, nhưng mà tiền ăn, tiền sữa, tiền nước, tiền đồng phục thì sao? Còn tiền học thêm... Em không tán thành việc bắt trẻ con học thêm, nhưng mà không học thêm nó có bị kì thị không? Có bị bài xích không? Còn mấy ngày nhà giáo, sinh nhật giáo viên, có phải quà cáp cho giáo viên không? Còn nữa, cho dù con cái không đi học thêm mấy môn trên lớp, cũng phải cho học thêm một cái gì đó cho ra hồn, ít nhất cũng tạo được hứng thú, để tương lai còn bồi dưỡng kĩ năng chứ, không nói đến việc giàu to, ít nhất cũng phải tự lực cánh sinh được. Nhưng mà bây giờ học cái gì mà không mất tiền chứ?”.
“Em biết là em suy nghĩ quá nhiều, em cũng biết là em yêu cầu quá cao, người ta mỗi tháng kiếm được một hai ngàn, ba ngàn cũng sống được, cũng sinh con như thường, con cái uống nước cháo cũng lớn được mà, những bệnh lặt vặt không cần đi bệnh viện, những người già mùa đông không cần lò sưởi mùa hè không cần máy lạnh cũng không biết là có bao nhiêu. Nhưng mà, em không muốn để người nhà có một cuộc sống như vậy, emmuốn cố gắng hết sức để có thể cho họ, cho bản thân mình sống thật thoải mái, không bàn đến chuyện giàu to, ít nhất, cũng kh