Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.

cái gì nữa hả? Thời sự ư?!
Khi mới quen nhau, tên này nhìn chín chắn biết bao, cái phong cách đó, làm tôi bị chấn động đến nỗi cứ muốn tôn sùng mãi. Còn sau khi quen hơn, thì mới biết mấy cái đó chỉ để làm hàng thôi. Ví dụ khi anh nói câu này, mắt liếc nhìn tôi, giống như một bé trai đang rất đắc ý, khi tôi còn chưa kịp phản bác lại, anh lại chậm rãi cười: “Thực ra anh cũng sợ nhột, nhưng mà anh kìm được.”
Tôi chịu không nổi liền giơ tay ra đánh anh, anh quay người tránh đi, cười hắc hắc nói: “Chỉ cần anh kiềm chế một chút, em thọc léc anh vài cái, không thấy anh cười là em nản ngay.”
Anh liếc mắt qua tôi, nhìn tôi cười bảo: “Đúng không? Hử?”.
Tôi vẫn không nói gì, anh nhích lại gần tôi: “Đúng không hả, ngoan nào.”
Tôi nhào qua một cái, hai tay xách tai anh: “Tại sao anh lại hư hỏng thế hả?”.
Anh mím môi, giương mắt nhìn tôi, hất cằm lên: “Anh hư hỏng thế đấy, thì đã làm sao nào?”.
“Chẳng sao cả, ai bảo em thích anh chứ.”
Rất bất ngờ, tôi đã nói ra câu nói ấy, khi nói câu này tôi chẳng có cảm giác gì cả, nhưng mà sau khi nói, tôi thấy tay chân cứ thừa thãi thế nào ấy, mặc dù tôi vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nhưng mà ánh mắt bắt đầu tìm kiếm nơi để trốn đi. Anh không nói gì, vuốt ve tóc tôi. Tôi cúi đầu, chỉ cảm thấy chẳng có sức lực để nâng hai cánh tay nữa.
Lần nói chuyện đó hình như không kéo dài, nhưng sau đó giữa hai chúng tôi vô hình chung lại càng thân mậtnhau hơn. Cái cảm giác thân mật đó làm tôi phấn chấn đến nỗi run rẩy, làm cho tôi mỗi ngày đều cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cho đến khi anh đi Bắc Kinh công tác.
Xã hội bây giờ, chỉ cần không đi ra nước ngoài, chứ đi đâu cũng đều không mất sức lắm, nhưng mà hiển nhiên tôi không đi cùng anh được, thế là từ chỗ mỗi ngày đều gặp nhau chuyển sang mỗi ngày đều gọi điện thoại, thế là, những cuộc nói chuyện theo kiểu chậm phát triển trí tuệ đó chính là những cuộc gọi đường dài, được tiến hành để tạo ra những cống hiến to lớn cho ngành bưu chính viễn thông của Trung Quốc.
“Muốn nghe những lời nói thật à?”. Tôi nhìn vào đèn chùm ở trên trần nhà, ngại ngùng quay người đi.
“Mau khai ra!”.
Tôi cười hắc hắc: “Không nói cho anh!”.
“Cô em xấu xa!”.






Ngôn ngữ của loài người, có ngôn ngữ nào chuyên dùng để chửi người khác không?
Ngày còn nhỏ, khi chơi trò cảnh sát bắt ăn trộm, tôi nghĩ ăn trộm là từ để chửi, lớn lên một chút, tôi nghĩ rằng “vô lại” là từ dùng để chửi người khác, sau đó nữa thì là các từ “thằng khốn”, “đồ hư hỏng”, những từ ngữ để chửi bới người khác tôi biết ngày càng nhiều hơn, mà càng ngày càng biết chửi người khác hơn, mặc dù chưa bao giờ chửi ai, nhưng tôi cũng biết làm thế nào để mắng cho người khác đừng văng tục, làm thế nào để dùng những lời nói nịnh hót để đả kích người khác, làm sao để dùng những từ tốt đẹp để chửi xéo. Nhưng gần đây tôi mới biết, cho dù là những từ ngữ bậy bạ, tùy người nói, mà có thể nghe như những lời nói thân mật.
Ví dụ như cái từ “cô em xấu xa” mà Lưu Thụy Căn nói, rất chi là mượt mà, nghe có vẻ tình cảm tràn trề, làm tôi cứ cười khúc khích suốt.
“Nói mau!”.
“Cứ không nói cho anh đấy, cứ không nói cho anh đấy, cứ không... nói cho anh đấy...”
Môi tôi sau khi mấp máy mấy lần, tôi nói với một giọng điệu mà tôi không thể nào tưởng tượng ra được là mình nói: “Thôi, không đùa với anh nữa đâu.”
Có ông trời làm chứng, thật sự tôi không cố ý, tôi thật sự cũng không thể nào ngờ được rằng tôi lại có tài năng này, tóm lại, sau khi tôi nói ra câu này, cả người tôi cũng nổi đầy da gà, thế là, tôi tắt điện thoại trong vô thức, xong xuôi cuộn tròn mình trong chăn.
Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp!
Mất điểm, chị đúng là bị mất điểm quá rồi!
Tôi đánh bùm bụp vào cái gối, nhìn xuống ga giường có mấy con gấu nhỏ, ước gì lúc nãy bóp chết mình luôn đi. Làm sao mà tôi có thể nói kiểu đó được chứ? Nũng nịu? Cũng được thôi, tôi đang nũng nịu, tôi nũng nịu với Lưu Thụy Căn cũng không có gì to tát cả, nhưng mà...
Theo lý thuyết, tôi biết bản thân mình nói gì cũng đều bình thường, là điều nên nói, nhưng trên phương diện tình cảm, hình như tôi cảm thấy không ấp nhận được. La Lợi nói tôi hiền lành ít nói như khúc gỗ, anh Hai nói tôi giấu mình kĩ quá, thực ra tôi cũng không hiểu lắm những lời đánh giá của hai người về tôi, tôi cũng không biết dì Vương, chị Vu là hai người tương đối quen thuộc với tôi hơn nghĩ về tôi như thế nào. Nhưng tôi biết rằng, tôi thường không bộc lộ tình cảm của mình ra ngoài.
Tôi thích khoai tây chiên, thích bánh kem, thích bánh bao La Phúc Ký, những điều này tôi không kiêng kị để cho người khác biết. Nhưng mà sự rung động của tôi, sự đau khổ của tôi, sự đau lòng của tôi, tôi lại chỉ muốn để một mình tôi tiêu hóa mà thôi. Tôi hoàn toàn không ngờ rằng mình lại thích Lưu Thụy Căn, thế là, khi tôi còn chưa kịp làm gì để phản ứng thì đã bị rớt vào trong đó rồi. Thích anh như thế, trước mặt anh tôi luôn cẩn thận đề phòng, sau đó cho dù là đã tự nhiên hơn rất nhiều, nhưng tôi vẫn ít khi nói với anh


Insane