Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
hì có khác nào là tự phá hủy Vạn Lý Trường Thành.
Được rồi, được rồi, tôi biết là tôi đang tìm lý do lý trấu, nhưng bây giờ, tôi đã cố gắng cải tiến rồi. Chúng tôi không còn đến quán cà phê nữa, đương nhiên là tôi cũng không cần uống cà phê nữa, mặc dù ở chỗ của Lưu Thụy Căn đây vẫn không tiện lắm, nhưng mà tôi cũng có thể tranh thủ tập Yoga khi anh rửa chén, dọn dẹp nhà cửa – tôi đã mang tấm đệm tập Yoga đến nhà anh luôn rồi.
“Nếu như emmuốn luyện tập thật, anh thấy em phải đến mấy phòng tập, để người có chuyên môn người ta hướng dẫn cho một chút.”
“Không cần đâu, làm theo trong máy vi tính cũng được mà.”
Anh tưởng em không hỏi người ta hả? Buổi học ở phòng tập đều bắt đầu lúc sáu giờ rưỡi, tôi có thể nhân cơ hội đó tuyệt thực, nhưng mà còn việc làm sao mà mua thức ăn, làm sao mà gặp anh, làm sao để sang nấu cơm cho anh? Tôi thì thầm trong lòng, nhưng tuyệt đối không nói ra.
“Thực ra cân nặng này của em đâu có quá đáng, điều quan trọng là thịt của em không chắc. Em xem chân em xem, nhìn eo em xem... Em trốn cái gì?”.
“Nhột, anh nói là được rồi, động tay động chân làm gì?”.
“Anh muốn làm em có được cảm nhận một cách rõ ràng hơn, được rồi được rồi, sờ eo em em nhột, còn sờ chân em, em nhột cái gì?”.
Tôi lăn qua lăn lại trên ghế sofa trốn tránh cánh tay của Lưu Thụy Căn, thực ra tôi cũng chẳng nhột gì cho lắm, nơi mẫn cảm nhất cũng là ở nửa thân trên, cái phần đùi thì cơ bản là chẳng mẫn cảm chút nào, nhưng tôi mẫn cảm với Lưu Thụy Căn, tay anh vừa giơ ra, tôi liền không kìm được và muốn trốn tránh, không phải là bài xích, mà là... không quen có sự tiếp xúc quá thân mật với người khác? Không quen có tiếp xúc quá thân mật với đàn ông? Tính hay mắc cỡ trời sinh của phụ nữ?
Tôi không biết là vì nguyên nhân gì, thực ra tôi muốn tôi và Lưu Thụy Căn có nhiều sự tiếp xúc hơn, tôi tưởng tượng ra mấy cảnh tượng thường chiếu trên ti vi, ôm lấy cổ và dựa vào lòng anh, tôi muốn cắn tai anh, thì thầm với anh những lời yêu thương, tôi muốn tay anh ôm lấy vòng eo của tôi, tôi muốn hơi thở của anh phả trên má tôi.
Trước đây khi xem phim, tôi luôn nghi hoặc, nghi hoặc hai người đứng gần nhau như vậy, thực ra trước đó đã có nhai kẹo cao su, nếu không, chẳng nhẽ chịu nổi hơi thở của nhau sao?
Không phải tôi thích bới móc khuyết điểm của người khác, mà là buổi sáng ngủ dậy, bản thân mình có thể ngửi thấy mùi hôi miệng của mình. Quan hệ giữa tôi và La Lợi, anh Hai tốt như vậy, đứng sát gần nhau để cảm nhận hơi thở của nhau... Hai người họ thì tôi không biết, còn tôi chẳng muốn chút nào.
Còn bây giờ thì tôi đã hiểu rồi, không phải là trước đó họ có ăn kẹo cao su, trước đó họ không uống nước trà, càng không phải mỗi người đều thanh cao như những bông hoa lan trong tiểu thuyết kia, mà là, không để ý. Thích một người đến như vậy, đến cả nước miếng của người ta còn muốn ăn vào, huống gì là một chút hơi thở đó.
Không ghét, nhưng mà sẽ căng thẳng. Thế là, cho dù bị va chạm vào phía bên ngoài của đùi cách một lớp quần legging, tôi cũng cứ lăn qua lăn lại.
“Được rồi được rồi, không đụng vào em nữa đâu, đừng lăn nữa, em mà lăn nữa là rớt xuống nền nhà đó.”
Thực ra bây giờ nửa người của tôi đã ở trên mặt đất rồi, nhưng mà may có sự chỉ huy của tôi, Lưu Thụy Căn ngày nào cũng lau nhà quét nhà, cho nên cũng không làm bẩn áo quần của tôi. Tôi thở dốc dựa vào ghế sofa, giơ tay ra chọc vào người anh: “Cho anh thử này, cho anh thử này!”.
Lưu Thụy Căn chỉ né vài lần rồi ngồi yên, tôi nghi hoặc hỏi anh: “Anh không thấy nhột sao?”.
“Xì, ai mà thèm giống em?”. Giọng điệu quá ư là khinh khi. Các bạn học sinh thân mến, trí tuệ của tổ tông chúng ta rất vĩ đại, tạo ra những điển cố về thành ngữ rất thích hợp với thực tế, ví dụ như nói “Không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
Lưu Thụy Căn, ban đầu khi tôi gặp anh, anh đúng là một con búp bê thật thà, hình như nói chuyện cũng không lanh lợi là mấy. Thế nhưng ở với nhau lâu rồi tôi mới phát hiện, mẹ kiếp! Đó hoàn toàn là giả vờ, một khi đài phát thanh của đứa bé này được bật lên thì sẽ nói luôn từng tràng không ngừng nghỉ đó. Cái gì? Bạn nói một người học ngành tự nhiên tại sao lại nói nhiều hả? Mẹ kiếp! Bạn không biết những sinh viên học chuyên ngành tự nhiên đều là những nam sinh sống khép kín sao? Những nam sinh sống khép kín thì hàng ngày làm gì?
Chơi game, lang thang trên các diễn đàn, những người háo sắc một chút, có quỷ mới biết họ xem cái gì.
Đương nhiên, tôi và anh vẫn chưa nói chuyện về các vấn đề háo sắc gì gì đó, nhưng mà trong cảm giác của tôi, hình như tên này cái gì cũng biết. Tôi và anh nói đến truyện tranh, anh biết, tôi và anh nói chuyện về tình yêu hôn nhân anh cũng biết, nói chuyện với anh về tiểu thuyết lãng mạn, thì anh không biết lắm, nhưng cũng có thể nói mấy câu bình luận.
Cái gì? Phạm vi nói chuyện của tôi và anh quá hẹp? Mẹ kiếp! Chị cũng là một cô gái sống khép kín nha! Truyện tranh là sở thích, tình yêu hôn nhân là nghề nghiệp, tiểu thuyết lãng mạn là lịch sử của trước đây, ngoài những cái này ra thì bắt tôi nói những