Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.

ông phải sống tạm bợ.”
Ngày đó nghe những lời nói này của Đặng Linh Linh, thật sự tôi chỉ muốn kiếm ngay một lỗ nẻ nào đó để chui xuống. Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây lớn ngần này rồi, bình thường cũng tự hào mình là một gốc cây quật cường không bị nghiêng ngả, nhưng Đặng Linh Linh, chẳng qua chỉ là một cây cỏ dại.
Đặng Linh Linh không chỉ chu toàn việc của bản thân mình, hơn nữa cũng đã chuẩn bị cho người nhà của mình, tôi thì sao, lại chỉ muốn ăn no không chết. Có điều tôi cũng không quá coi thường bản thân, bởi vì không phải tôi vô dụng, mà là Đặng Linh Linh quá tài giỏi.
Không nói đến chuyện những cực phẩm mà tôi đã gặp vì công việc, chỉ nói đến hai người bạn thân bên cạnh tôi mà thôi. La Lợi mặc dù cũng chuyển nhà ra ở bên ngoài, nhưng mà mỗi tháng cũng hết veo, anh Hai còn dựa dẫm vào bố mẹ. Theo như tôi biết, thế hệ của chúng tôi, sống không dựa dẫm gì vào bố mẹ, tự mình tạo lập bầu trời riêng cho mình thì thực sự không nhiều, rất nhiều người thậm chí chẳng có được ý thức này. Trong quan niệm của bọn họ, dựa dẫm vào bố mẹ là một việc làm đương nhiên, không có gì phải bàn cãi.
Ngay từ buổi ban đầu tôi đã có cảm tình với Đặng Linh Linh, nhưng thật sự làm tôi cảm thấy khâm phục, lại chính là những lời nói đó của cô, đương nhiên, không phải tôi đều tán đồng đối với những lời nói đó của cô, ví dụ như người chuyên chăm bà đẻ, bảo mẫu, nhưng mà, người có được năng lực như thế, có được chí khí như thế, tại sao lại không có được cuộc sống như thế chứ?
Có điều, nội tâm ấy của cô, không phải người đàn ông nào cũng có thể hiểu và ủng hộ cho cô. Những người đàn ông bình thường, có lẽ là bị dọa cho chết khiếp? Cảm thấy cô ước mơ viển vông xa rời thực tế, cảm thấy cô không nghiêm túc?
“Nhưng chị Hoàng này, em thật sự thích cô ấy, thật đấy, thật mà, sau lần thứ hai em gặp cô ấy em cũng dằn vặt suốt mấy ngày, nhưng mà đến nằm ngủ em còn nằm mơ thấy cô ấy, chị nói em không chấp nhận số phận sao được?”.
Tôi đang theo đuổi những suy nghĩ của mình, bỗng nghe tiếng nói của Thường Hữu, tôi bừng tỉnh, chớp chớp mắt: “Em, thế này... cũng không nói quá lên đấy chứ hả?”.
“Em cũng cảm thấy những điều này không ổn, nhưng mà chị Hoàng này, chị có biết em đang ở trong trạng thái gì không? Em đã gọi điện thoại cho cô ấy rất nhiều lần, gọi nhiều đến nỗi có lẽ cô ấy cũng cảm thấy phiền phức, nhưng mà mỗi lần trước khi gọi điện cho cô ấy, em cứ do dự hết lần này đến lần khác, tự tìm cho mình vô số lý do mới bắt đầu bấm số của cô ấy, sau khi điện thoại đổ chuông, tim em đập nhanh khủng khiếp, tiếng chuông đầu tiên đổ xong tim đập nhanh hơn một chút, tiếng chuông thứ hai đập càng nhanh hơn, khi đượct nối, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Em mong chờ được nghe giọng nói của cô ấy, nhưng lại vừa sợ hãi, nhưng nếu như thật sự không nghe được giọng nói của cô ấy, em thực sự là buồn đến chết mất.”






Những lời này của Thường Hữu, nếu như nói vào hai tháng trước, tôi nhất định sẽ không thèm để ý, nhưng bây giờ, tôi suýt nữa thì bắt tay cậu ấy thật chặt nhận tri kỉ - mẹ kiếp, tôi và Lưu Thụy Căn cũng như thế này đây! Muốn gọi điện cho anh, muốn nghe giọng anh, nhưng lại sợ anh bực bội, sợ làm phiền đến anh, sợ anh không vui. Không nghe được tiếng anh lại cảm thấy khó chịu, mà nghe được rồi thì cứ ngây ra, bây giờ tốt hơn nhiều rồi, nhưng mà mỗi lần nói chuyện vẫn còn rất căng thẳng!
Tôi không hoài nghi Thường Hữu nữa, bởi vì Lưu Thụy Căn bảo tôi nhảy sông, tôi sẽ nhảy thật – đừng nói tôi bị thần kinh, mẹ kiếp chứ tôi bị thần kinh thật!
Chúng tôi vừa nói, màn biểu diễn phía bên kia cũng lên đến cao trào, tôi chỉ nghe thấy giọng dì Lưu nói đứt quãng như sắp hết hơi: “Linh Linh... Linh Linh...”
“Mẹ, con ở đây mà.”
“Linh Linh, mẹ, chắc không qua khỏi...”
“Hơ, là mày thật à, sao mày lại ở đây?”.
“Phiêu Phiêu?!”.
“Hơ, khéo quá nhỉ, hai chúng ta gặp nhau ở đây, mày đến đây làm gì, không khỏe hả?”.
“A, không phải, tao... một người bạn của tao nằm viện, tao tới thăm anh ấy, mày thì sao?”.
“Tao á?”. Việc của Đặng Linh Linh quá phức tạp, tôi suy nghĩ một lú cũng nói, “Tao cũng thế.” La Lợi phức tạp nhìn tôi, nhìn đến nỗi làm tôi ngớ người ra: “Sao thế?”.
“Phiêu Phiêu...”
“Hả?”.
“Mày thích Lưu Thụy Căn thì tao không nói nhiều nữa, nhưng mà mày nhất định phải chú ý giữ an toàn chứ.”
Tôi lại ngẩn người ra, qua một chốc mới hiểu cô ấy nói gì, từ trước đến nay tôi thuộc dạng mặt dày, thế mà cũng cảm thấy có chút ngại ngùng: “Đừng nói tầm bậy, tao, tao...”
“Tóm lại, thực sự là có vấn đề rồi, đúng là làm con gái xui xẻo thật, lạnh quá, không nói với mày nữa đâu, tao đi trước đây.”
Nó đi một cách không thương tiếc, tôi lẻ loi đứng trên con đường nhỏ. Quan hệ nam nữ... hoặc là nói một cách rõ ràng hơn, tình dục giữa nam và nữ, tôi không phải là chưa từng nghĩ đến, nhưng mà tôi vẫn chưa nghiên cứu kĩ hơn - Mẹ kiếp! Chị đây giảm béo chưa thành công mà! Nếu như anh nhìn thấy từng miếng thịt trắng hếu đó của tôi, nhỡ hết hứng thì