Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.
sao đây!
Tôi biết suy nghĩ này có chút buồn cười, nhưng mà sự hiểu biết của tôi đối với việc này, ngoài những trang truyện tranh phóng đại lên, rồi những đĩa phim AV, những diễn đàn giáo dục trên mạng ra, còn ở trong những quyển tiểu thuyết lãng mạn nữa. Trong những quyển tiểu thuyết đó, “dưa chuột” của nam chính giống như thần khí, nhìn thấy nữ chính mà đã ngưỡng mộ trong lòng từ lâu liền cứng lên như thép, nhìn thấy nhân vật nữ phụ mà đáng ghét liền lạnh lùng vô tình.
Khuôn mặt này của tôi, vóc dáng này của tôi, Lưu Thụy Căn có lẽ bây giờ sẽ thuyết phục bản thân rằng chỉ chú ý đến vẻ đẹp nội tâm của tôi, nhưng mà nhỡ khi trái dưa chuột đó không nghe lời thì sao? Mẹ kiếp! Nhỡ khi chị đây trắng nõn nằm ra đấy một cục, còn quả dưa chuột đó cứ mềm xèo ra thì sao? Thế thì chị khóc không thành tiếng khóc không thành tiếng khóc không thành tiếng khóc không thành tiếng hả?!
Tôi cứ thế khóc không thành tiếng quay trở về, trên đường nhận được điện thoại của Đặng Linh Linh, nói rằng ở bên này đã không có chuyện gì nữa rồi, tôi có thể về trước đi, lúc này đây tâm trạng tôi bồng bềnh, cũng chẳng có tâm tư nào để ý đến cô ấy nữa, nghe giọng nói của cô ấy cũng rất bình tĩnh, thế là tôi liền gọi một chiếc xe để về. >
“Không sao, việc này còn rất xa xôi, hiện nay hai người chỉ mới nắm tay, khoác tay nhau, còn chưa hôn nhau, đợi đến khi phát triển đến mức ấy, bạn cũng đã giảm béo được rồi, bạn nhất định phải cố gắng giảm béo đi!”.
Tôi chuẩn bị tâm lý cho tôi như thế, hai ngày hôm sau nữa, tôi càng có quyết tâm giảm béo hơn nữa, thời tiết lạnh lẽo cũng không thể nào ngăn cản tôi được nữa, sáu giờ sáng đồng hồ báo thức réo vang, tôi bò ra khỏi chăn đúng giờ, thay quần áo trong gió đông lạnh lẽo - mẹ kiếp, nếu ngày xưa chị đây đi học mà có được chí khí này, Thanh Hoa, Bắc Đại[1'> gì gì đó chắc là cũng không khó!
[1'> Thanh Hoa, Bắc Đại: Hai trường Đại học nổi tiếng của Trung Quốc.
Hai ngày sau, Lưu Thụy Căn về, tôi vốn định ra sân bay đón, nhưng bị anh ngăn lại: “Không cần thiết đâu, ngoan, hành lý của anh cũng không nhiều, em đi xe buýt ra cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ, anh đi cùng đồng nghiệp, biết đâu công ty cho xe ra đón.”
Câu nói sau cùng đã xóa sạch mọi ý định của tôi. Không phải là tôi không muốn gặp anh sớm hơn một chút, không phải tôi sợ đoạn đường ngồi xe mất nửa tiếng đồng hồ đó, mà là... Tôi sợ anh cảm thấy không tiện. Mãi cho đến tận bây giờ, Lưu Thụy Căn vẫn chưa để tôi gặp bạn của anh, anh nói anh cũng không có bạn bè gì nhiều lắm. Việc này thực ra cũng không có gì, anh cũng chưa gặp La Lợi, anh Hai. Tôi biết anh nói thật, bởi vì khi anh không đi công tác, hầu như mỗi ngày đều gặp tôi, không gặp nhau thì cũng gọi điện thoại, nếu như anh có nhiều mối quan hệ, làm gì có nhiều thời gian để đi chơi cùng tôi như thế?
Tôi không hề để ý lắm, nhưng mà tôi lại không kìm được mà nghĩ rằng, anh đưa tôi đi theo, không biết có làm anh mất mặt không? Nếu như tôi xuất hiện trước mặt bạn anh, liệu anh có cảm thấy xấu hổ? Đúng thế, có lẽ anh không để ý, khi anh đã tìm người như tôi đây, thì không thể nào mang tôi giấu đi cả đời được. Nhưng mà, tôi để ý.
Cho nên, tôi không đi. Chỉ là rửa sạch các loại rau, thái sẵn, chuẩn bị đầy đủ các loại gia vị, sau đó lấy một cái nồi hầm bằng đất mới mua ninh một nồi canh. Bây giờ trời lạnh, ở chỗ anh lại chẳng có lò vi sóng, muốn hâm lại, thứ nhất là không tiện, thứ hai là vị cũng không ngon. Nền nhà cũng đã được lau sạch sẽ, bàn ăn đã được chùi sáng bóng, ngồi trên ghế sofa nhìn đồng hồ treo tường, trong đầu tôi xuất hiện một vấn đề, nhảy vồ qua? Hay là không nhảy vồ qua?
Khi anh đi vào, tôi nên nhảy vồ qua chứ nhỉ, giống như trong ti vi ấy, nồng nhiệt chào đón, sau đó trao cho anh một nụ hôn? Nhưng mà nếu tôi nhảy vồ qua, anh có chống đỡ nổi không? Anh trông có vẻ rất khỏe mạnh, nhưng mà tôi cũng đâu có nhẹ.
Nghĩ đến việc anh bị ngã xuống đất vì tôi nhảy vồ qua, mặt tôi trở nên hắc ám, đang do dự, tôi nhận được điện thoại của anh: “Phiêu Phiêu, xin lỗi nhé, công ty có việc, anh về trễ một chút, em vẫn chưa rời khỏi công ty chứ hả?”.
“... À, chưa ạ, em cũng có chút việc.”
“Thế thì tốt, anh sợ em đến chỗ anh trước thôi, bên anh bỗng nhiên có việc gấp, chắc là phải một hai tiếng nữa mới về được... Em ăn cơm trước đi nhé, lúc nào bên anh xong việc, sẽ gọi điện cho em.”
“Vâng ạ, em biết rồi.”
Tôi đang trả lời, bên kia anh đã ngắt điện thoại, xem ra chắc có việc thật. Tôi thở dài một cái, tiếp tục ngẩn người ra, cũng không phải là khó chịu, nhưng có chút thất vọng. Giống như một đứa trẻ ngóng quần áo mới để đón Tết trước đó một tháng, nhưng mà sắp đến Tết rồi, lại nói với cậu bé rằng quần áo của con hai ngày nữa mới đưa cho con được, mặc dù trước sau cũng sẽ có, nhưng mà tâm tư tình cảm vốn được tích tụ chờ ngày bùng phát ngay lập tức bị đè nén lại.
Tôi lấy điện thoại ra, đang định chơi game trên mạng, nhưng làm cách nào cũng không chơi nổi. Đến cuối cùng, vẫn là ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa, ngẩn ngơ rồi lại ngơ ngẩn, tôi cảm thấy mí mắt trĩu