XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.

c cũng rất thuận lợi. Mặc dù vẫn cứ gặp đủ kiểu cực phẩm, nhưng mà hiện nay tôi tràn đầy nhiệt huyết, trạng thái tinh thần đúng đắn, nghe đủ kiểu càm ràm, cũng không còn cảm thấy chán nản nữa, hơn nữa còn thành công tác thành cho một đôi - chính là đôi của Mã Phương.
Có điều cái đôi của Mã Phương làm cho tôi có chút lo lắng, điều kiện của người đó nghe ra cũng tạm được. Ba mươi lăm tuổi, chưa từng kết hôn, ngày xưa có tham gia vào quân ngũ, sau khi giải ngũ xông pha một thời gian ở miền Nam, đã từng làm đầu bếp, bởi vì là con trai một trong gia đình, cho nên lớn tuổi quá nên bị gọi về, sau đó dưới sự giúp đỡ của người chị nên xin vào làm lái xe ở một công ty đầu tư.
Nói thật, từ trước đến nay tôi không biết công ty đầu tư kinh doanh cái gì, nhưng mà cái công ty đầu tư này rất nổi tiếng ở thành phố chúng tôi đây, đến tôi mà còn nghe tiếng nữa. Làm lái xe thì hình như chẳng có tiền đồ gì, lương bổng cũng bình thường, nhưng mà phúc lợi cực tốt. Theo như lời của chính Lý Trí nói, tiền lương mỗi tháng anh ta nhận được khoảng ba ngàn năm trăm, mà thưởng cuối năm ít nhất cũng phải một vạn, ngoài ra còn đủ kiểu phúc lợi như lễ tết, ngoài việc được phân nhà ra, còn lại đãi ngộ gần giống với nhân viên trong đó.
Sở dĩ anh ta muốn gặp mặt Mã Phương, theo như anh ta nói, thứ nhất, anh ta thích kiểu phụ nữ chững chạc, thứ hai, Mã Phương có nhà.
Lý Trí nói anh ta là người ở đây, nhưng thực ra nhà anh ta ở Huyện Thành, người mẹ không có việc làm. Bố anh ta trước đây làm việc trong một nhà xưởng nhỏ, sau này cùng mẹ anh mở một cửa hàng nhỏ để buôn bán. Hoàn cảnh gia đình cũng tạm được, nhưng quan trọng là, họ có bốn người con, trên Lý Trí, còn có ba người chị gái.
Nuôi lớn bốn người con, cứ cho là ba người con gái có thể tự lực cánh sinh từ sớm, nhưng mà trong nhà cũng chẳng tích lũy được bao nhiêu, ba mẹ của Lý Trí đã chuẩn bị nhà riêng tại quê cho anh, nhưng mà anh nói kiểu gì cũng không muốn quay về đó, mà mua nhà ở thành phố này, anh ta không có khả năng, cho nên mục tiêu đầu tiên để anh ta gặp người ta chính là, phía đằng gái có nhà cửa.
Thái độ này của anh ta rất thành khẩn, nhưng mà nói thật là tôi có chút coi thường, không phải tôi yêu cầu phía đằng trai phải có nhà cửa, nhưng mà, mẹ kiếp chứ, làm một người đàn ông không có nhà cửa, tại sao yêu cầu phía đằng gái phải có?
Có điều mỗi người có một cách sống riêng, chúng ta không tán thành, không có nghĩa là suy nghĩ của người ta không hợp lý, cho nên, cũng thật có mấy người con gái có nhà cửa tiếp xúc với Lý Trí, có điều tiếp xúc một thời gian đều nói không được: “Người này mặc dù đã hơn ba mươi tuổi rồi, nhưng mà giống như mới hơn hai mươi tuổi, thậm chí là hơn mười tuổi, chẳng thy chững chạc chút nào.”
Họ không nói kĩ, tôi cũng không tiếp xúc nhiều với Lý Trí, chỉ là theo cảm giác của tôi, Lý Trí có chút nông nổi, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh ta nói với giọng rất đắc ý, anh ta làm ở một công ty gì gì đó, thái độ ấy, giống như anh ta là tổng giám đốc của công ty ấy không bằng.
Tôi cũng đã từng đem những nghi ngại này nói với Mã Phương.
“Phiêu Phiêu, em có thể nói những lời này, chị cảm thấy rất vui. Chị biết, chị biết em muốn tốt cho chị, chị cũng hiểu rõ tình hình của Lý Trí, ba người chị gái của anh ấy... Nếu như hai anh chị đến với nhau được thật, những tháng ngày về sau của chị chắc là cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng mà nói gì anh ấy cũng chưa kết hôn, hơn nữa cũng chưa có con. Chị đã từng kết hôn, cho nên chị biết, lần đầu kết hôn, rất quan trọng đối với người khác. Những điều này đáng lẽ chị không nên nói ra, nhưng mà em không xem chị là người ngoài, chị cũng nói cho em biết những suy nghĩ sâu kín trong lòng.”
“Đối với lần đầu tiên, người ta thường rất thận trọng, chúng ta không biết phải làm gì, cho nên luôn rất cẩn thận, thường phải bỏ ra nhiều hơn, khi phạm phải sai lầm... Không phải chị không coi trọng lần kết hôn thứ hai, mà là, anh ấy chưa kết hôn, sẽ đối diện với cuộc hôn nhân này và con của chị với một thái độ chân thành hơn. Những lời nói này của chị chưa chắc là đã chính xác hoàn toàn, nhưng mà qua những lần anh chị gặp nhau, chị cũng có thể cảm nhận được anh ấy khác với những người đàn ông đã kết hôn khác.”
“Đương nhiên, anh ấy còn chưa chín chắn, hơn nữa, có cảm giác là anh ấy nhắm vào nhà cửa của chị. Nhưng mà chị cũng không phải con gái mười bảy mười tám tuổi nữa, chị sẽ không yêu cầu một tình yêu hoàn hảo, càng không nghĩ đến một tình cảm đơn thuần gì gì đó. Chị cần một người đàn ông, có thể em chưa cảm nhận được, bởi vì em chỉ có một mình, cũng chẳng có việc gì nhiều. Nhưng mà chị còn có con, lại mở cửa hàng kinh doanh, không có một người đàn ông chống lưng cho, thật sự là ai cũng muốn bắt nạt em.”
“Chị biết, anh ấy chưa chắc đã có thể làm chỗ dựa cho chị, nhưng mà, cho dù anh ấy là một con rối, cũng sẽ mạnh hơn chỉ có một mình chị. Anh ấy chưa đủ chín chắn, còn mang chút trẻ con, năng lực cũng bình thường, đây là những điều hạn chế của anh ấy. Chỉ cần chị kiếm được tiền mãi, chỉ cần chị không bị anh ấ