Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2173 lượt.
ì nói một câu hơi khó nghe, thực ra là không hề khó, xét cho cùng thì anh nhiều kinh nghiệm hơn em một chút, anh có cơ hội hơn.”
Tôi rất tán đồng với lời nói này, mặc dù tôi thường xuyên lên các diễn đàn, đã từng nghĩ rằng không cưới hỏi thì đừng hòng lên giường, cũng đã từng nghe một vài chàng trai nói rằng, khi đàn ông đã no xôi chán chè thì không muốn kết hôn lắm. Nhưng mà sau khi tôi quen Lưu Thụy Căn, tôi mới hiểu rằng, một vài cô gái chưa gì đã lên giường với bạn trai không phải là thật sự có tư tưởng phóng khoáng, ít nhất là không phải tất cả các cô gái đều như thế, sở dĩ các cô gái ấy đồng ý, âm thầm chấp nhận, chỉ bởi vì, quá thích chàng trai đó.
Không muốn để cho anh ấy thất vọng, không muốn để anh ấy buồn bã, khi anh dịu dàng gọi tên bạn, bạn sẽ nghĩ rằng, tất cả mọi thứ, đều không có gì là quan trọng nữa cả.
Rất ngốc, vô cùng ngốc, thế là, tất cả trái đắng cũng chỉ đành một mình ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng mà giống như trong quyển giới đàn ông” nói, suốt cuộc đời chúng ta bắt buộc phải gặp ba người, người thứ nhất, anh ta sẽ làm tổn thương bạn, người thứ hai, bạn sẽ làm tổn thương anh ta. Sau đó, khi bạn biết được mùi vị làm tổn thương người khác và chính mình bị tổn thương, mới biết để trân trọng người thứ ba, bạn mới có thể cảm thấy nhẹ lòng.
Câu nói này không hoàn toàn chính xác, nhưng mà, khi bạn chưa trải qua, bất kể người khác có khuyên nhủ bạn thế nào, cho dù bạn có hiểu lý thuyết một cách sâu sắc như thế nào đi chăng nữa, cũng rất có khả năng, khống chế không nổi bản thân.
Giống như tôi đây, tôi chưa từng nghĩ sẽ lên giường với Lưu Thụy Căn, tôi cảm thấy đó vẫn còn là một việc xa vời, nhưng, nếu như anh yêu cầu, đại khái cũng sẽ không từ chối đến cùng đâu.
“Thế anh... không muốn à?”.
“Anh muốn chứ. Anh nói rồi, anh là đàn ông, sức chống đỡ của đàn ông về vấn đề này kém lắm, nhưng mà anh nói rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm, nếu như có ngày xảy ra, anh nhất định sẽ có trách nhiệm với em.”
“Nghe câu nói này, giống như bây giờ anh không cần có trách nhiệm với em ấy.”
Lưu Thụy Căn khổ sở lắc đầu: “Không phải anh có ý như vậy, mà là... Phiêu Phiêu, tình cảm cũng có phân thứ bậc, anh đối với em, nếu như không xảy ra chuyện gì... Đương nhiên, anh cũng không hy vọng có chuyện gì, nhưng mà có một số việc, đàn ông ngoài miệng cứ nói là không để ý, thực ra, họ vẫn để ý đấy. Nếu như chúng ta không thể cùng nhau đi đến đích, anh hy vọng, người chồng tương lai của em không có ý kiến gì về việc này của em.”
Nói thế nào nhỉ? Nếu như nói trước khi xảy ra chuyện này, tôi thích Lưu Thụy Căn theo cảm tính của mình, sau khi nghe câu nói này của anh, tôi có thêm sự cảm kích theo lý trí. Đúng thế, xã hội hiện nay, mở cửa đủ kiểu, thậm chí còn có người cho rằng, những người con gái còn trinh già nua kia rất cổ quái. Nhưng tôi thấy đa phần đàn ông xuất phát từ một tâm lý nào đó, vẫn cứ hy vọng mình là người đầu tiên của vợ mình. Nếu không, trên diễn đàn sẽ không có nhiều lời nhắn hỏi tôi có nhà cửa hay không, hay là những câu như có còn là con gái hay không...
Mà những cô gái đã từng trải qua chuyện đó cũng sẽ nói rằng, không còn là con gái cũng không giảm điểm của bạn, nhưng mà, nếu còn là con gái, bạn sẽ được thêm điểm. Đương nhiên, cũng có một số đàn ông lại thích các cô gái có một chút kinh nghiệm, hy vọng cô gái đó có chút từng trải, nhưng mà, đương nhiên là sẽ không thích tôi.
Nếu như tương lai tôi và Lưu Thụy Căn chia tay, nếu như tôi bắt đầu có tình yêu mới, đối tượng của tôi chắc cũng là một người tương đối truyền thống. Có thể anh ta sẽ không để ý đến việc này, nếu như tôi là lần đầu tiên, có lẽ anh ta sẽ nâng niu tôi hơn một chút.
Có nhiều lúc, tôi thật sự rất may mắn, người mà mình thích là Lưu Thụy Căn.
Tôi nhìn vào mắt của Lưu Thụy Căn: “Em, em không có ý gì khác.”
Lưu Thụy Căn nhìn tôi, sau đó cười lên ha hả, trong tích tắc tôi phải ứng lại ngay, lập tức ra tay trói chặt anh: “Anh là đồ tồi, anh chọc em phải không!”.
“Nhìn dáng vẻ em lúc nãy...”
Lưu Thụy Căn bật cười lên ha hả, “Em nghĩ rằng anh làm gì em thật à?”.
“Cũng không phải... chỉ là không quen.”
“Ồ, thế thì bây giờ em bắt đầu chuẩn bị đi, đó là một việc không xảy ra trước thì cũng sẽ xảy ra sau.”
“Chuẩn bị cái gì? Không phải anh nói phải suy nghĩ cho thận trọng sao?”.
“Đúng thế, đợi anh suy nghĩ thấu đáo rồi, không phải em cũng đã chuẩn bị kĩ rồi sao?”.
“Không nói với anh nữa, đã ăn cơm chưa?”.
“Đương nhiên là... chưa. Anh biết là em nấu cơm cho anh, mà còn đi ăn bên ngoài sao? Hôm nay ăn gì đấy?”.
“Tự đi mà xem, trễ như vậy rồi, ăn ít một tí rồi ngày mai tính.”
Tôi nói như thế, nhưng mà vẫn đi theo anh vào bếp, nhìn thấy anh múc một chén cháo đậu đỏ và một đĩa nấm xào, nấm tôi xào rất nhiều, ngày mai anh có thể hâm lên, rồi ăn sáng với cơm. Bình thường anh ăn cơm rất nhanh, cho dù tôi có nói, anh cũng chẳng thay đổi gì cả.
“Sao thế, ngày mai em không đi làm à?”. Anh vừa ăn, vừa nói.
“Không phải.”
“Thế thì có chuyện gì?”.
“Hôm nay em nhận được một cuộc điện