Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.

c rồi, cô ấy rất đẹp, nhưng mà có tác dụng gì? Người đẹp đầy ra đấy, anh có đi tìm người ta hết được không?”.
Tôi nhìn anh không nói gì, Lưu Thụy Căn nói: “Em đừng suy nghĩ nhiều quá nữa.”
“Em có suy nghĩ gì nhiều quá đâu.”
Lưu Thụy Căn nhìn tôi: “Chà, thực ra không ngờ lại gặp bọn em ở Tử Kinh.”
“Ý anh là sao?”.
“Cũng chẳng có gì cả... Nói như vậy cũng không đúng lắm, dù sao em chỉ nghe thôi là được rồi, đừng để trong lòng.”
Anh nhìn tôi với chút do dự, tôi gật gật đầu: “Anh nói đi.”
“La Lợi gọi em đến Tử Kinh phải không?”.
“Dạ.”
“Cô ấy gọi em đến để làm gì?”.
“Cũng chẳng có việc gì... Chỉ là nói chuyện thôi, không phải anh nói công ty anh có việc sao? Em rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, lại mấy ngày rồi không gặp cô ấy...”
“Em cảm thấy cô ấy đến đó có bình thường không?”.
“Có gì mà không bình thường chứ?”.
“Giá cả ở Tử Kinh chắc em có biết chứ, mà công việc của La Lợi, anh cũng biết, em cảm thấy với thu nhập của cô ấy có đến đó được không? Anh không có ý gì khác, chỉ là muốn nói, cho dù cô ấy đến đó, cũng không nên mặc loại quần áo kiểu đó.”
“Đó là kiểu quần áo thường ngày hay mặc sao?”.
Trong lòng tôi thực ra rất tán đồng với lời nói này của Lưu Thụy Căn, không cần anh nói, tôi cũng biết La Lợi có gì đó không ổn, nhưng La Lợi là bạn của tôi, người bạn thân nhất của tôi, trong ý thức của tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều lắm: “Bình thường cũng sẽ không mặc như thế, nhưng biết đâu người ta có hẹn ở đó, anh không biết đâu, cô ấy bây giờ tìm được một người bạn trai có điều kiện.”
Lưu Thụy Căn gật gật đầu, không nói gì cả. Tôi nhìn anh: “Sao thế? Anh không đồng ý à?”.
“Không phải, em nói như thế này cũng có lý.”
Mặc dù anh nói như vậy, nhưng trong lòng tôi không dám chắc chắn lắm. Nói thật lòng, tôi rất sợ thái độ như thế này của anh, thái độ này làm tôi luôn cảm thấy mình ấu trĩ, mà đồng thời, lại cảm thấy mình cách xa anh hơn. Tôi không biết phải làm thế nào để đánh tan cảm giác này, chỉ biết cười ngô nghê với anh, làm ra vẻ đắc ý với anh: “Đó là điều đương nhiên, từ trước đến nay em nói năng luôn có lý.”
Anh cười cười: “Em có cảm giác gì?”.
“Cái gì?”.
“Không phải em nói La Lợi tìm được một người bạn trai có điều kiện cực kỳ tốt hay sao? Cảm giác của em thế nào?”.
Anh nói một cách tự nhiên, nhưng sao tôi lại cảm thấy trong câu nói này có ý giết người, có lẽ nói như vậy có chút phóng đại, nhưng tôi lại có thể khẳng định, Lưu Thụy Căn rất để ý đến vấn đề này. Tôi vẫn ngồi dựa vào ghế sofa, sau lưng đã cứng ngắc từ lúc nào, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nói thật lòng nhé, theo tình hình chung thì mỗi cô gái... ít nhất thì là đa số các cô gái, đều hy vọng bạn trai của mình, ông xã của mình cực kỳ tuyệt vời. Phải có học thức, có tài, dịu dàng, biết quan tâm chăm sóc, si tình mãi mãi. Giống như đàn ông các anh hy vọng bạn gái của mình xinh đẹp, dịu dàng, dáng chuẩn, hiểu ý của người khác, đúng không?”.
Lưu Thụy Căn chỉ cười cười, tôi tiếp tục nói: “Người bạn trai đó của La Lợi em chưa gặp, cũng không thể nào nói gì được, nhưng mà em muốn nói là, điều kiện là một chuyện, thích lại là một chuyện khác. Giống như điều kiện của Hoàng Dung tốt như thế, lại cứ đi thích Quách Tĩnh[2'>. Người có điều kiện tốt như anh, không phải cũng dính người như em sao?”.
[2'> Hoàng Dung, Quách Tĩnh: Hai nhân vật trong phimAnh hùng xạ điêu của Kim Dung.
Nói đến câu cuối cùng, tôi nằm bò ra trên ghế sofa mà cười, trong lòng lại thấy có chút chua xót và thấp thỏm không yên.
“Chỉ có em mới nói a.”
“Thì điều kiện của anh tốt hơn em thật mà.”
Lưu Thụy Căn cười, xoa xoa mái tóc của tôi: “Phiêu Phiêu...”
“Hả?”.
“Em đã rất tốt rồi.”
Giọng nói này quá dịu dàng, ngoài việc trầm ngâm, nhất thời tôi không biết phải trả lời thế nào.
“Ít nhất bây giờ cũng đã gầy hơn hồi xưa.”
Tôi nhích về trước ngẩng đầu lên, sau đó nhìn thấy nụ cười xấu xa của Lưu Thụy Căn, tôi nghiến răng: “Anh hãy đợi đấy, đợi em gầy đi, em nhất định sẽ là một mỹ nữ cực hot, đến lúc đó, đàn ông theo đuổi em xếp hàng từ đầu bên này qua đầu bên kia thành phố, cho anh tức chết luôn!”.
“Được được được, anh sẽ đợi, đến lúc đó...”
Đến lúc đó thế nào anh không nói, chỉ để lại cho tôi một nụ cười khó mà hiểu được. Tôi cảm thấy đó là một nụ cười chế giễu, một nụ cười bất lực, một nụ cười yêu chiều, nhưng mà trong lòng, lại có chút gì đó không dám chắc chắn. Tôi không suy nghĩ nhiều, bởi vì từ sau khi tôi phát hiện ra tình cảm của mình, tự nhiên tôi trở thành một kẻ đa nghi như thế này đây.
Lời nói ngày hôm đó của La Lợi nhanh chóng bị tôi vứt ra khỏi đầu, hơn nữa thời gian cuối năm cũng đã gần kề, trung tâm môi giới của chúng tôi ngày càng bận rộn hơn. Trước đây phần lớn thời gian chỉ thấy phụ huynh sốt ruột, mà gần đây, giới trẻ cũng sốt ruột theo rồi, thậm chí còn xuất hiện việc bỏ tiền ra thuê một người làm người yêu của mình nữa.
Tôi bận, Lưu Thụy Căn còn bận hơn, thời gian gặp nhau của chúng tôi đương nhiên là cũng ít lại. Hẹn hò ít đi, trong lòng nhớ nhung thì cũng thế thôi, tô


XtGem Forum catalog