The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.

Đương nhiên, cũng có kiểu bố mẹ cực phẩm, nhưng mà bình thường, bố mẹ nuôi dạy con cái thì cho dù bố mẹ có làm điều gì không đúng, con cái cũng phải hiếu thuận lại với họ.
Tôi thích Lưu Thụy Căn, nhưng mà thật sự tôi không chấp nhận được anh vì một lý do gì đó mà không quan tâm đến bố mẹ của mình, có điều, tôi cũng biết không nên chỉ nghe một chiều. Bởi vậy, ngày hôm đó, tôi không về nhà lúc tám chín giờ tối như mọi hôm, mà ngồi mãi cho đến hơn mười giờ, đợi đến khi Lưu Thụy Căn quay về nhà.






Lưu Thụy Căn nhìn thấy tôi, rõ ràng là có chút bất ngờ: “Em còn ở đây à?”.
Mỗi lần tôi đến nấu cơm cho anh, tôi đều quen không tắt đèn, không phải là tôi không tiết kiệm, mà là trong lòng tôi luôn cảm thấy rằng, đèn sáng, vô hình trung sẽ làm cho mình cảm thấy ấm áp, cho dù là trong căn phòng đó thực sự không có người nào.
Mặc dù đang có nhiều chuyện muốn hỏi, nhưng mà tôi không muốn vừa mở miệng ra là đã chất vấn ngay, thực tình là tôi cũng chưa nghĩ ra cách phải hỏi như thế nào. Quan hệ giữa tôi và Lưu Thụy Căn... đương nhiên là đã rất gần gũi rồi, ít nhất trong lòng tôi là như vậy. Nhưng mà trên thực tế, chúng tôi mới quen biết nhau ba bốn tháng thôi, những va chạm cơ thể cũng chỉ mới có ôm hôn thắm thiết mà thôi. Việc này đối với tôi, cũng đã không dễ dàng gì rồi, nhưng mà đối với anh thì sao? Theo như tôi được biết, anh đã từng yêu một cô gái tám năm trời.
Tình yêu tám năm, trong xã hội bây giờ, cứ cho là tôi cũng biết đi, những việc cần xảy ra, có thể xảy ra thì nhất định là đã xảy ra rồi. Mà người con gái kia, anh vẫn yêu sâu đậm trong lòng, cho nên mặc dù tôi b tôi suy nghĩ quá nhiều, nhưng mà tôi cứ không kiềm chế được mà suy nghĩ rằng, những việc này rất quan trọng đối với tôi, đối với anh mà nói... e rằng chẳng là cái gì.
Thế thì, tôi cảm thấy những việc mà cần phải hỏi cho rõ ràng, có lẽ theo anh, thực ra cũng chẳng là cái gì ư?
“Vì tò mò mà.”
“Tại sao lại tò mò cái này>
“Tại vì chưa trải qua, nếu mà trải qua rồi còn hiếu kì làm gì nữa? Nếu không... lúc nào có cơ hội cho em thử trói anh xem sao?”.
“... Ngoan, hai vấn đề này khác nhau mà.” Lưu Thụy Căn nói rồi ho lên hai tiếng.
“Ừm.”
“Ở đây phải xem người đàn ông kia, và người phụ nữ vừa trói anh ta có quan hệ gì với nhau. Có phải là người phụ nữ anh ta thích không, còn nữa, lúc đó còn ở trong tình huống nào nữa, còn phải xem cả tính cách của người đàn ông đó, tóm tại, phải phân tích một cách cụ thể.”
“Ồ, vậy nếu như là anh thì sao?”.
“Cái gì?”.
“Nếu như anh bị trói, sẽ có phản ứng như thế nào?”.
Tôi có thể cảm nhận được sự im lặng của Lưu Thụy Căn ở đầu dây bên kia, phải qua một lúc anh mới nói: “Cái này anh thật sự không thể trả lời cho em được, anh đã bị trói lần nào đâu.”
“Thế nếu không, lúc nào cho em trói anh thử xem?”.
“Thế em trói anh rồi, có phải cũng nên để anh trói em một lần chứ hả?”.
“Anh lớn hơn em, anh phải nhường cho em chứ.”
...
Nội dung sau đó nữa là những câu chuyện vô vị mà lại không có nội dung gì, nói chuyện trên trời dưới đất, nhưng mà giống như là đã mở một con đường, những lần sau chúng tôi nói chuyện cũng sẽ đề cập đến vấn đề đó, mà Lưu Thụy Căn cũng đã nói nguyên nhân tại sao từ trước đến nay không mở miệng giữ tôi ở lại: “Thực ra, Phiêu Phiêu, em ở lại đây rất có lợi cho anh, ít nhất buổi sáng em có thể nấu đồ ăn sáng cho anh.”
“Điều đó thì chưa chắc đâu nha, em thích ngủ nướng lắm đó.” Mặc dù điều đó là đương nhiên, nhưng mà tôi tuyệt đối sẽ không thừa nhận.
“Được thôi, thế thì ít nhất anh cũng không phải gọi xe đưa em về trước rồi mới gọi xe đi về nhà mình, đi xe ban đêm phải trả thêm tiền đấy nhé>
Về điểm này, tôi chẳng có gì để nói lại cả. Thời gian trước đây, mỗi lần tôi về, Lưu Thụy Căn đều tiễn tôi. Hành động này, thật sự là đã làm thỏa mãn thói hư vinh của tôi, mặc dù rất bực bội, từ khi học cấp hai, tôi đã thường xuyên bị bọn con trai sai khiến. Khi đang cùng chơi với các bạn, mấy bạn nam kia không tiện làm gì đó, liền gọi tôi đi tiễn mấy nữ sinh khác, nhưng mà mẹ kiếp chứ, chị đây cũng muốn có người nâng niu lắm chứ bộ! Mặc dù tôi không bao giờ cảm thấy đi bộ trong đêm sẽ nguy hiểm, cũng không nhất định bắt anh ấy đưa về, nhưng mà việc tôi có cần hay không và việc tôi được chăm sóc là hai việc hoàn toàn khác nhau.
“Nếu như em ở lại, có thể giữa hai chúng ta sẽ chẳng xảy ra chuyện gì. Nhưng có lẽ... sẽ xảy ra chuyện gì đó. Anh là một thằng đàn ông, một người đàn ông rất bình thường, anh không dám hứa nhất định sẽ kiềm chế bản thân, mặc dù nếu như muốn kiềm chế bản thân thì chắc chắn sẽ làm được, nhưng... cũng có khi, có thể cũng không suy nghĩ được.”
“Ừm, sau đó thì sao?”.
“Sau đó... Có thể sẽ xảy ra một số việc.”
“Thế... sau đó nữa thì sao?”.
“... Sau đó nữa... Phiêu Phiêu à! Anh sẽ có trách nhiệm! Đặc biệt là với lần đầu tiên của em, anh sẽ rất nâng niu em... Tình cảm này giữa hai chúng ta, anh cũng muốn nâng niu luôn. Nếu như anh tùy tiện làm chuyện đó với em, thế th