Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.

ới một ánh mắt khích lệ, tôi âm thầm thở dài, cắn răng: “Ba mẹ em đã ở riêng nhiều năm rồi, họ không thèm để ý gì đến nhau cả, em cũng rất ít khi về.”
“Anh không hiểu lắm.”
“Tình cảm của họ không hòa hợp, thế là chia tay, sau đó mỗi người đều tìm người mới rồi.” Tôi cố gắng nói ra với giọng điệu nhẹ nhàng nhất, nhưng mà chỉ có mình mới biết cảm giác lúc này.
“Nhưng mà có liên quan gì đến việc em về hay không về?”.
“Em về để làm gì? Em về thì có làm được gì đâu? Ba mẹ đều đã có gia đình riêng, trước đây em... chỉ có làm ngứa mắt họ mà thôi.” Tôi muốn mình bình tĩnh, nhưng hiển nhiên, tôi đã đánh giá bản thân mình quá cao, khi nói đến đây, tôi có chút không bình thường, Lưu Thụy Căn vỗ vỗ lên đùi tôi mấy cái, tôi miễn cưỡng cười với anh, “Không phải là em không muốn về, là em... không thể trở về được.”
Đây là lần đầu tiên tôi miễn cưỡng thừa nhận sự thật này trước mặt người khác. Cho dù trước mặt La Lợi hay anh Hai, tôi luôn nói rằng, là tôi không muốn quay về đó, tôi không thể nào tha thứ cho họ được. Nhưng thực ra, có gì mà tha thứ với không tha thứ cơ chứ? Tình cảm không hợp nhau, ở với nhau cứ cãi nhau hàng ngày, thật sự không bằng chia tay luôn cho rồi. Bởi vì đủ kiểu nguyên nhân không thể nào ly hôn triệt để được, đó cũng là tự do của hai người họ, còn việc tìm người khác... Đó lại càng là chuyện bình thường ở huyện.
Họ là bố mẹ của tôi, họ nuôi nấng tôi khôn lớn, họ đã cho tôi học xong đại học, họ đã hoàn thành trách nhiệm của họ. Tôi không thể nói bố mẹ của người khác thế này thế nọ, tôi cũng không thể nói con gái nhà người khác được chiều chuộng như thế nào.
Con người, từ trước đến nay không phải đều so sánh như thế cả hay sao, nếu như thật sự cần phải so đo như thế, vậy nếu so sánh với con gái nhà Bill Gates, chẳng phải cái sự so sánh đó sẽ đè tôi chết hay sao?
Những đạo lý này tôi hiểu rõ cực kỳ, nhưng mà tôi vẫn chưa dám nói với bản thân mình rằng tôi thật sự hoàn toàn không để ý, đặc biệt là mỗi khi Tết đến, cho dù tôi có vui vẻ tung hoành ngang dọc trên thế giới hai chiều, nhưng mà trong lòng vẫn có chút gì đó mất mát.
“Không sao đâu, em có thể đến chỗ anh đây.”
Lưu Thụy Căn ôm tôi, tôi ngẩng đầu lên, anh ôm tôi chặt hơn chút nữa: “Năm nay, hai chúng mình sẽ cùng nhau đón Tết.”
“Anh không đi Quảng Châu à?”.
“Qua Tết rồi đi.”
“Không được đâu, anh phải đi...”
“Không phải, em đừng suy nghĩ quá nhiều, lúc này tàu xe Tết đông đúc lắm, công ty cũng cần người, hơn nữa, năm nay gia đình anh đang chuẩn bị đi du lịch ở nước ngoài, anh tới đó cũng chẳng có ai. Cho nên năm nay, chỉ có hai chúng ta đón Tết với nhau mà thôi.”
Nói đến cuối, trong giọng nói của anh pha lẫn tiếng cười, còn tôi, không kiềm chế được ôm lấy anh. Lúc này đây, tôi vô duyên vô cớ thấy phải cảm ơn người bạn gái cũ của Lưu Thụy Căn một chút, cảm ơn cô ấy đã bỏ rơi người đàn ông này. Người đàn ông như thế này, cho dù anh có nghèo, cho dù cả đời chẳng có nhà ở, cho dù mười mấy năm sau trong tương lai vẫn phải lên từng chi tiết nhỏ để tiết kiệm trong cuộc sống, chỉ vì một phút giây này thôi, cũng xứng đáng lắm - hơn nữa, cũng chưa chắc là sẽ như thế, sự nghiệp vẽ tranh của tôi bây giờ rất có tiến triển!
Trong giây phút này, trong lòng tôi vô cùng nhẹ nhõm, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra rằng, hóa ra trước đây tôi cứ bay bổng trên trời suốt, cho dù tôi đã thích Lưu Thụy Căn, cho dù tôi bắt đầu có chuẩn bị cho tương lai của hai chúng tôi, cho dù tôi bắt đầu lên từng chi tiết nhỏ cho kế hoạch đó, nhưng mà trong lòng tôi luôn có chút gì đó không dám khẳng định, nhưng hiện nay, cuối cùng tôi cũng đã cảm thấy yên ổn. Bất kể bên ngoài có bao nhiêu cám dỗ, bất kể tương lai sẽ gặp phải điều gì, tôi sẽ luôn nắm chặt tay người đàn ông này, để cùng nhau vượt qua.
Thật sự là tôi suy nghĩ như vậy, và cũng sẽ làm như thế thật, nhưng tôi không ngờ, có một vài việc, không phải muốn là có thể làm được.
Xét tới đặc thù công việc của chúng tôi, đợt Tết này, chúng tôi chỉ được nghỉ ba ngày, có điều chị Vu cũng rộng rãi, trả tiền tăng ca gấp ba lần, còn có cả quà Tết rất phong phú, tôi hí hửng ôm phần quà đó, chỉ làm cho La Lợi khinh bỉ mà thôi.






“Chút tiền này chẳng là gì so với mày, nhưng đối với tao thì lại khác, tiêu ph tiết kiệm một chút, tiền ăn sang năm đã không phải lo nữa rồi, tiền lương sang năm sẽ gửi tiết kiệm.” Mới đầu La Lợi còn khinh bỉ, tôi vẫn không có cảm giác gì, khi nói nhiều hơn nữa, tôi kìm không được phản bác lại, “Mày đừng quên rằng, tao vẫn đang là một người dân lao động nghèo khổ, đâu có giống mày.”
Những lời này vừa nói ra, tôi đã thấy tôi sai rồi, quả nhiên, sắc mặt La Lợi thay đổi ngay lập tức, với tay lấy hộp thuốc lá trong túi, tôi cắn vào môi dưới: “Xin lỗi, tao không có ý đó.”
“Có gì đâu mà phải xin lỗi, những lời mày nói là sự thật mà.” La Lợi cười chua xót, “Bây giờ tiền đến với tao quá dễ dàng, nếu như mày không chê bẩn, khi cần cứ đến tìm tao, nhiều thì tao không dám nói, mấy vạn đồng, không khó khă