Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.
đó, điện thoại bỗng đổ chuông, đúng là của Tiểu Ngưu gọi lại: “Làm phiền chị Hoàng quá...”
“Không không không, là chị làm phiền em, em chưa ngủ chứ hả?”.
“Chưa ạ, anh Lý không khỏe, em đang ngôi canh anh ấy truyền nươc.”
“Em suy nghĩ gì thế?”.
Tôi lắc đầu, ôm lấy cổ anh, kéo anh đến trước ngực mình. Lưng của Lưu Thụy Căn bỗng nhiên cứng đờ: “Phiêu Phiêu...”
“Hả?”.
“Em không trách anh nữa hả?”.
“Còn một chút. Cho nên, ngày mai anh phải mời em đi ăn ngon một chút. Hóa ra anh là nhân viên ở Hợp Nhuận, thế thì từ nay về sau em sẽ không khách khí nữa đâu.”
Lưu Thụy Căn ngẩn người, sau đó ra sức ôm chặt lấy tôi. Trong vòng tay anh, tôi có thể cảm nhận được sự cảm kích và nâng niu, tôi cũng ra sức ôm chặt lấy anh, cảm nhận hai trái tim đang đập cùng nhịp của hai chúng tôi.
Sau đó, khi đầu óc tôi tỉnh táo lại, không kìm được nghĩ về món nợ của người yêu trước đây của anh, và cả hai vạn mỗi năm anh phải gửi cho gia đình, nhưng mà tôi không hỏi nữa, tôi không muốn sự việc rắc rối hơn nữa. Khi tôi đã yêu người đàn ông này, thế thì tôi nên tin tưởng anh.
Khi biết Lưu Thụy Căn là nhân viên của Hợp Nhuận, kế hoạch của tôi có chút thay đổi, trước đây tôi lên kế hoạch đi thuê nhà cả đời. Đương nhiên nói như vậy cũng có lẽ hơi quá, nhưng mà thật sự tôi nghĩ như vậy thật, chỉ dựa vào chúng tôi, cho dù là căn hộ giá rẻ, ba bốn năm nữa cũng không cần phải suy nghĩ làm gì. Căn hộ giá rẻ ở thành phố chúng tôi đây, giá cả phổ biến hiện nay khoảng hơn ba ngàn một mét vuông, cứ cho là ba ngàn một mét vuông đi, dù là căn hộ bảy mươi mét vuông cũng đã lên đến hơn hai mươi vạn rồi, trả trước ba mươi phần trăm, cũng đã cần bảy tám vạn rồi, sau đó phải sửa sang lại điện nước, bố trí nội thất vân vân, cho dù là không làm lại nội thất, nền nhà cũng phải trải lát đá lại, phải quét vôi lại, sau đó phải mua thêm một ít đồ dùng gia đình, nếu như không có hai ba chục vạn chắc chắn là không lo nổi. Hơn nữa số tiền này là đã tính ít đi rồi đấy, tôi đã nghe hơn n người nói, trước khi làm nội thất dự tính hai vạn, kết quả sau đó đội lên tận bốn vạn!
Mà tôi và Lưu Thụy Căn cứ cho một năm dành dụm được bốn vạn, thì cũng phải đến ba bốn năm sau mới có được số tiền đó. Nhưng đến lúc đó, chẳng nhẽ chúng tôi vẫn chưa cần sinh con hay sao? Cho nên tôi vốn là muốn mua nhà giá rẻ. Đương nhiên điều này nhiều lúc có chút thần thoại như trong bản tin thời sự vậy, nhưng mà chúng tôi làm ngành này, không thể tiếp cận được với những người ở ngành khác, cũng có thể có một cơ duyên nào đó gặp người quản lý nhà đất, đến lúc đó tôi quà cáp nịnh nọt người ta một chút, nói không chừng có thể có được một suất mua nhà, đến lúc đó là đã có thể giải quyết vấn đề lớn này rồi.
Đương nhiên, nhà giá rẻ diện tích nhỏ, nhưng mà trong thời gian ngắn tôi và Lưu Thụy Căn cũng không cần sử dụng diện tích gì quá lớn, về việc con lớn rồi làm thế nào... Nói gì thì cũng là việc của tám năm, mười năm sau, nói không chừng lúc đó giá nhà không còn sốt như hiện nay nữa. Có điều bây giờ đã khác rồi, mặc dù bây giờ Lưu Thụy Căn không có tiền, nhưng trong tương lai không xa... Đương nhiên là cũng không thể nói có tiền, nhưng chắc chắn là sẽ dư dả thoải mái hơn so với kế hoạch trước đấy, tôi biết là không nên lấy tiêu chuẩn kết hôn là phải có nhà, nhưng mà ý của tôi là, có một căn nhà thật sự nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Về quan điểm này, suy nghĩ của Lưu Thụy Căn và tôi giống nhau, điều khác nhau là, anh cho rằng khi đã mua, thì phải mua một căn hộ mới ở vị trí đẹp một tí, còn tôi mặc dù cho rằng vị trí rất quan trọng, nhưng mà cảm thấy nhà cũ là được rồi. Về quan điểm này, hai chúng tôi thường xuyên bàn luận với nhau: “Mua nhà mới, anh cũng không thử nghĩ về giá cả của nó xem, cứ cho là tám ngàn một mét vuông... Tám ngàn chưa chắc đã có một vị trí tốt, tám mươi mét vuông đã là sáu mươi bốn vạn, trả trước là hai mươi vạn rồi! Hai mươi vạn, chúng tôi phải dành dụm đến lúc nào?”.
“Đừng tính như thế mà, Phiêu Phiêu, em cần biết rằng, công ty bọn anh viêc tăng lương và trả trước tỉ lệ thuận với nhau, nếu như anh được thăng chức, lương thì có lẽ lên không nhiều lắm, tiền chia cổ phần cuối năm lại hoàn toàn khác nhau rồi. Hơn nữa điều lợi hại nhất ở chỗ bọn anh là thông tin, có một chút thông tin thì nó đáng giá ngàn vàng đấy.”
“Anh bán thông tin lấy tiền hả?”. Nghĩ đến những qui định của pháp luật, tôi hoảng sợ ngay lập tức “Anh đừng làm tầm bậy nhé, mua nhà hay không không quan trọng, nếu như anh ngồi tù, em, em...”
“Em nghĩ đến tận đẩu tận đâu thế hả, anh nói là anh biết được một vài thông tin, có thể đầu tư vào đó trước. Ví dụ như bọn anh biết về một vài thông tin của một doanh nghiệp nào đó, có thể mua trước hoặc là bán trước cổ phiếu của bọn họ. Một ví dụ khác nữa là, chính phủ của mình sắp có những động thái gì, có thể mua trước miếng đất ở mấy nơi đó.”
Tôi mở to mắt: “Có thể làm như thế được à?”.
“Cũng chưa chắc mỗi lần làm đều đúng, chung qui lại là tốt hơn người bình thường một chút.”
“Cho dù là thế em cũng cảm thấy không cần phải mua