Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.
nhà mới, chẳng qua chỉ là một nơi ở mà thôi, chỉnh sửa lại cho tốt thì cũng sẽ thoải mái. Căn hộ mới đắt như thế, mỗi tháng trả góp là đủ mệt rồi, tương lai còn phải sinh con, trẻ con bây giờ, bình quân mỗi tháng chi tiêu cho bọn nó hai ngàn là còn ít đó.” Mỗi lần nói đến đây, tôi không kìm được lại phàn nàn thêm về ngành sữa của nước nhà. Nói ra thì đối với ngành sữa của Trung Quốc, tôi đã từng trải qua phương pháp duy vật biện chứng của chủ nghĩa Mác.
Ban đầu, tôi ủng hộ, hơn nữa cực lực ủng hộ nhãn hiệu Tam Lộc c đến tỉnh thành của chúng tôi - mặc dù nhãn hiệu này không phải sản phẩm của tỉnh thành chúng tôi, nhưng mà bởi vì nhãn sữa này hình như có phân xưởng ở tỉnh chúng tôi, cho nên tôi cảm thấy đây là nhà máy của quê hương, nhưng kết quả thì thế nào, bị tổn thương đến nỗi máu chảy ròng ròng đó!
Sau đó nữa, có một khoảng thời gian nản lòng, rồi các tập đoàn sữa lớn đồng loạt nhảy ra, nhãn sữa này nhận sai, nhãn kia thì nói sắp đứng không vững trên thị trường, nói đến là thương cảm, tôi cảm thấy phải cho người ta một cơ hội – bị vấp ngã một lần đau như thế rồi, chắc là phải nhớ đến lỗi lầm này mà tránh chứ.
Ai ngờ sự giáo huấn của lần vấp ngã đó không phù hợp với tình hình đặc biệt của đất nước chúng tôi, mẹ kiếp, ngành sữa xuất hiện nhiều vấn đề như thế, quốc gia lại chẳng có một biện pháp thực thi nào co hiêu lực cả, nào là nói không dễ dàng giải quyết, khôn nan thê chứ! Chị đây làm ở một công ty chuyên môi giới hôn nhân cho người khác còn biết phải giải quyết như thế nào, những nhân vật tài giỏi ở Quốc Hội chẳng nhẽ không biết? Không biết, ừ thì thôi cũng được, chị đây nói cho các người biết, giết! Chỉ cần phạm sai lầm về vấn đề an toàn thực phẩm, sau khi điều tra làm rõ sẽ xử lý người đại diện, đồng thời thu giữ hết toàn bộ gia sản, tôi không tin sẽ không chấm dứt được!
Nói nhiều quá rồi, nhưng mà thực sự là, sữa bột của nước... giá cả cao quá!
Về vấn đề mua căn hộ mới hay căn hộ cũ, chúng tôi chưa có một kết luận thống nhất, tôi thường vào các trang mạng bán đồ cũ của thành phố chúng tôi, còn anh thường lấy một vài tờ rơi về mấy chung cư, rồi chỉ cho tôi xem mô hình và bảo rằng nó đẹp biết bao. Hai chúng tôi tranh luận như vây, sao ma không vui cho đươc, có điều đều là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân, dù sao cũng không phải là mua bây giờ, biết đâu được sang năm giá nhà sẽ hạ!
Tôi nói việc này với La Lợi, La Lợi nghe rồi chỉ cười mà thôi.
“Sao thế, mày cảm thấy giá nhà sẽ không giảm à? Thực ra tao cũng cảm thấy như thế, cho dù giới đầu tư chống đỡ không nổi, ngân hàng cũng sẽ bắt họ phải chống đỡ, mà đằng sau lưng các ngân hàng của đất nước chúng ta lại là những ông trùm kia... Có điều con người sống thì phải có ước mơ chứ.”
“Không phải.” Cô ấy lắc đầu, lại thở dài, “Mày không thấy kì lạ à?”.
“Kì lạ cái gì?”.
“Mày không cảm thấy rằng, anh ta thay đổi nhanh quá à?”.
Tôi không nói gì cả, thực ra vấn đề này, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa làm rõ ràng hết được. Trước đây tôi cảm thấy tôi hiểu Lưu Thụy Căn, nhưng mà bây giờ tôi mới phát hiện, anh ấy luôn không giống với tưởng tượng của tôi, có lúc nghĩ đến anh ấy, tôi thậm chí có cảm giác xa lạ, nhìn khuôn mặt của anh, có lúc tôi cũng đặt một câu hỏi như thế: “Đây là Lưu Thụy Căn ư? Đây có thật là anh không? Tại sao lại không giống người mà tôi gặp ngày xưa?”.
Nhưng cho dù có sự nghi hoặc như vậy, nhưng việc tôi thích anh không hiểu sao lại có thể rõ ràng đến như thế. Những sự va chạm trên cơ thể, những lúc thẹn thùng ngẫu nhiên, rõ ràng nhiều lúc không ằng lòng nhưng vẫn có ý thức không muốn làm cho anh không vui, những việc này làm cho tôi nhận ra điều này một cách rõ ràng.
Cho nên, có một vài nghi ngờ tôi cũng không hỏi nữa, cho dù anh có đang thử lòng tôi.
“La Lợi, bây giờ tao mới thật sự ý thức được một cách rõ ràng, tại sao người ta nói tình yêu không có sự tồn tại của lòng tự trọng.”
La Lợi cười, mỉa mai nói: “Cũng không có sự tồn tại của tiền bạc.” B
ây giờ La Lợi rất thích nói với giọng điệu kiểu này, tôi biết, thực ra cô ấy đang khinh bỉ bản thân mình, đối với kiểu ăn nói này của cô ấy, tôi thật sự không thích, nhưng tôi cũng không biết làm thế nào để khuyên can cô ấy, bởi vì nhất định cô ấy sẽ nói: “Không phải như thế sao? Mày nói bây giờ tao còn có lòng tự trọng không hả?”.
Giả vờ như không nghe thấy lời cô ấy nói, tôi tiếp tục: “Cuối cùng tao cũng đã biết được rằng, tại sao người ta nói người nào yêu trước sẽ thua trước, thực ra không ai tranh giành với mày cả, mày chỉ thua bản thân mày mà thôi, niềm kiêu hãnh của mày, nguyên tắc của mày, sự kiên trì của mày trước tình cảm này sẽ tự động rút lui, những sự việc mà mày vốn cho rằng rất quan trọng, bây giờ đây, đều không quan trọng nữa rồi.”
La Lợi nhìn tôi một cái, rồi cười cười, tôi có chút nghi hoặc nhìn cô ấy: “Sao thế”.
“Không có gì, chỉ là cảm thấy mày có được tình yêu này, bất kể trong tương lai có như thế nào, cũng thật sự là rất tốt.”
“Tao cũng nghĩ như thế đấy, có điều, mày đừng có mà nguyền rủa tao đấy nhé.”
“Không nguyền