Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
rủa đâu, tao đã chuẩn bị phong bì rồi đây, chỉ chờ để đưa cho mày nữa thôi.”
Phong bì của mày nhất định phải thật dày vào nhé.”
Cứ nói qua nói lại như thế, sau đó chúng tôi cùng cười phá lên.
Nhắc đến tết, chẳng mấy chốc mà đến cuối năm. Cũng sắp đến ngày được nghỉ, chị Vu đột nhiên tìm tôi bàn chuyện công việc, đến gần cuối năm, việc làm ăn của chúng tôi có vẻ lắng xuống, nhưng mà qua năm mới vẫn còn có mấy ngày trong thời kì vang, chúng tôi phải nắm bắt thời gian để tuyên truyền. Mà nội dung tuyên truyền, ngoài cách truyền tai nhau như trước đây ra, càng phải cố gắng đầu tư trên mạng.
“Sếp ơi, em đã quảng cáo trên các diễn đàn của thành phố chúng ta, em vẫn thường xuyên lên đó cập nhật thông tin mà.”
“Chị biết, chị biết mà, có điều lần này chúng ta phải làm sao cho bắt mắt một chút.”
Tôi hoài nghi nhìn chị ấy.
“Chúng ta mời tất cả những cặp đôi chúng ta làm mai thành công đến đây, sau đó mời họ kể về quá trình yêu nhau của họ, em thấy thế nào?”.
Mặc dù chị ấy hỏi ý tôi như thế nào, nhưng mà ngữ khí đó, nghe có vẻ đã hạ quyết tâm, lần này tôi biết rằng việc này chắc chắn là phải làm rồi.Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Thế họ... chưa chắc đã bằng lòng.”
“Có gì mà bằng lòng với chẳng không bằng lòng? Chúng ta có thể tặng một ít quà, cứ nói là chúc phúc cho họ, chúc họ sớm sinh quý tử, hạnh phúc đến đầu bạc răng long.”
“Sếp không hổ danh là sếp>
Tôi giơ ngón tay cái về phía chị, cũng không hoàn toàn là vì nịnh nọt, mặc dù cách làm này cũ rích, nhưng việc này khả năng thành công là tám mươi phần trăm, một thời gian trước thành phố tổ chức một lần phát rau xanh miễn phí, những thứ không đáng giá mười đồng, nhưng mà người xếp hàng dài dằng dặc.
“Em đừng có múa mép khua môi với chị nữa, em viết một bản kế hoạch, chúng ta lập tức hành động, thời gian không còn nhiều, cũng không cần quá chi tiết, đại khái là lên những việc chính là được. Những người bằng lòng đứng ra để nói, chúng ta sẽ chụp một bức ảnh đẹp vào, những người mà không muốn đăng hình, chúng ta chỉ nói tên thôi, những người mà ngay cả tên cũng không muốn nêu ra, thì chúng ta cứ viết là anh A chị B nào đó cũng được, đương nhiên, không cần đăng ở vị trí tốt.”
Dăm ba câu nói như thế, chị Vu gần như đã cho tôi một cái sườn bài cụ thể, ở chúng tôi đây không phải là một công ty gì lớn cho lắm, những nội dung cần viết sau đó nữa cũng không nhiều, quan trọng là phải tìm ai. Việc muốn đưa ai đó lên diễn đàn, không chỉ cần người khác bằng lòng, mà còn phải đưa một người điển hình lên. Giống như mấy bộ phim thần tượng trên phim truyền hình, những diễn viên nam đẹp trai và những diễn viên nữ đẹp gái ở trên đó cứ yêu nhau đến chết đi sống lại, nhưng mọi người vẫn muốn xem, còn hai người bình thường cứ ở đó anh yêu em em yêu anh, vì tình yêu mà dày vò nhau chết lên chết xuống, đảm bảo không có ai xem.
Trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi mặc dù nhỏ, nhưng mà mấy người chúng tôi đều dựa vào nó để sống, trong vòng một năm những cặp đôi được tác thành thành công cũng không ít, mặc dù không phải cặp nào cũng đều đi với nhau đến cuối cùng, nhưng đại đa số là đều đã tay trong tay. Tôi lôi danh sách ra, sau đó gọi điện thoại cho từng người, người thứ nhất, tôi gọi cho Đặng Linh Linh, mặc dù cô ấy không phải là hội viên của chúng tôi, nhưng mà Thường Hữu lại đã đóng phí ở đây rồi, điều kiện của hai người lại tốt như thế, đưa lên đó, đảm bảo có thể nâng cao hình tượng trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi lên.
Đặng Linh Linh nghe điện thoại rất vui vẻ, nhưng khi nghe tôi nói việc đó, liền tỏ ra do dự.
“Không sao Linh Linh, việc này không cần phải miễn cưỡng, em không muốn thì thôi vậy.” Tôi vừa nghe cô ấy trả lời với vẻ miễn cường, tôi lập tức nói. Tôi biết cô gái này, thực ra ở một phương diện nào đó có chút tấm lòng bao dung của Đức Mẹ, cho dù là mình có khó xử đi chăng nữa, nhưng bởi vì ngại từ chối người khác cũng sẽ miễn cưỡng đồng ý. Tôi thật sự xem cô là bạn, mặc dù chị Vu nói nếu như kế hoạch này mà có cả cô ấy thì sẽ càng tốt hơn, nhưng cũng không nên vì thế mà ép cô ấy.
“Không phải là không muốn, chị Hoàng, việc này chẳng là gì cả... Haizz, nói ra thì tụi em cũng đã mấy ngày rồi không gặp nhau, em mời chị đi uống trà nhé.”
“Thôi, để chị mời em đi, lúc nào cũng để em trả tiền chị ngại lắm.”
“Hơ, hai chị em mình ai trả mà chẳng được.”
Chúng tôi nhanh chóng xác định thời gian vào buổi tối, nói thật lòng, tôi bây giờ chẳng có hứng thú gì với việc uống trà. Thứ nhất, nhiệm vụ của chị Vu giao cho tôi vẫn chưa hoàn thành, cho dù sau khi hết giờ làm không cần phải dốc hết sức ra mà làm, nhưng tôi cũng muốn ở bên cạnh Lưu Thụy Căn lâu hơn; thứ hai, tôi vẫn đang giảm béo, mặc dù gầy hơn trước đây nhiều, nhưng mà vẫn nặng 60.5 ki-lôgam với chiều cao 1m65! Người ta cao 1m70 cân nặng 60 ki-lô-gam còn bảo mình béo, huống gì tôi chỉ cao có 1m65, không giảm đến được 55 ki-lô-gam, còn mặt mũi nào mà gặp người khác đây?
“Đâu có chị. Đến cuối nă