Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
hải thể hiện gì lắm. Em cứ làm đi, anh đi ăn cơm đã.”
“Phiêu Phiêu, em vất vả quá rồi.”
Tôi nhéo tai anh: “Biết là tốt rồi, ngày mai phải đưa em ra phố.”
“Chắc chắn rồi. Có điều, em muốn mua gì nào?”.
“Câu đối chắc chắn là phải mua rồi, em còn muốn mua hai chậu hoa, còn cả... dù sao cũng đợi đến lúc ấy rồi tính, chưa biết chừng đến lúc đó còn muốn mua thêm cái gì nữa.”
Lưu Thụy Căn hoàn toàn không có ý kiến gì. Đêm hôm đó, chúng tôi, hoặc có thể nói là sự ngượng ngùng lớn nhất của tôi cũng đã đến rồi. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần hết cả rồi, nhưng mà thật sự khi đến lúc này, tôi mới biết tưởng tượng và sự thật có khác nhau, có khác nhau đấy.
“Phiêu Phiêu, thật sự là anh sẽ không thế nào em đâu.”
“Em biết... em còn chưa tắm.” Nói xong câu nói này, tôi trầm ngâm một lúc, nhảy lên trên giường, “Em không tắ>
Lưu Thụy Căn lắc đầu cười cười, đi vào nhà vệ sinh, nhưng mà khi anh đi ra với mái tóc ướt và bộ quần áo ngủ, tôi trở nên căng thẳng. Lưu Thụy Căn giở chăn ra, nằm xuống bên cạnh tôi: “Phiêu Phiêu, em ngủ chưa?”.
Tôi giả vờ làm ra vẻ đã ngủ rồi, nhưng mà hàng lông mi không kiềm chế được cứ rung rung mãi. Lưu Thụy Căn cười khì khì mấy tiếng, tôi thẹn quá hóa bực mở mắt ra, giơ nắm đâm ra: “Anh cười cái gì?”.
“Không phải, không phải, chủ yếu là anh thấy em rất đáng yêu.” Tôi thu tay về, anh nói tiếp: “Tối nay em đừng có mà không ngủ được đấy nhé!”.
Tôi nghiến răng nghiến lợi, anh lại nói: “Ngủ không được cũng không sao, anh sẽ hầu em nói chuyện phiếm.”
“Chỉ nói chuyện suông hả?”.
“Ừ.” Tôi bật cười khì khì, một lúc sau, tôi nói: “Hình như trên người em có mùi?”.
Tôi chun chun cái mũi ngửi thử, cảm thấy so với mùi thơm tho của anh, thì tôi đúng là hôi hám bẩn thỉu.
“Để anh ngửi xem.” Anh tiến qua cọ cọ vào cổ tôi, tôi căng thẳng, cả người căng cứng lên.
“Đúng là có mùi thức ăn, có điều nó khơi dậy niềm đam mê ăn uống, cứ tưởng tượng em là cá viên chiên để anh ăn luôn đi cho rồi nhỉ?”.
“Thôi đi anh.”
Tôi đẩy anh ra sau đó bật cười lên cùng anh. Buổi tối hôm đó, cuối cùng tôi cũng đã có thể chìm vào giấc ngủ, có điều ngủ không ngon, mấy lần thức giấc vì lạnh, sau đó ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu, lúc này đây tôi mới chú ý đến khuôn mặt của Lưu Thụy Căn, hồi tưởng lại tại sao tôi và anh lại có thể phát triển đến giai đoạn này rồi.
Vào lúc này, tôi không có được niềm hạnh phúc ngọt ngào như trong tiểu thuyết lãng mạn, cũng chẳng còn căng thẳng, thẹn thùng của ban ngày, tôi rất bình tĩnh, giống như tôi và anh đã bước vào trạng thái của những cặp vợ chồng già. >
Ngày hôm sau, chúng tôi tỉnh dậy trong tiếng pháo giòn giã, chúng tôi ăn uống đơn giản một chút, sau đó đi ra phố. Khi thật sự đặt chân ra phố mới cảm thấy người không đông lắm, nhưng mà xe taxi vẫn rất khó đón, cũng may mà tôi và Lưu Thụy Căn không gấp, thong thả đi dạo trên phố, chúng tôi sà vào bên đường mua một cặp câu đối trước, sau đó, mua một đôi bốt, đó là một đôi bốt làm bằng da bò màu trắng, thực ra tôi đã chấm đôi bốt này mấy ngày rồi, nhưng mà mãi vẫn không dám mua. Thứ nhất, giá cả hơi cao; thứ hai, cũng là muốn cùng đi mua với Lưu Thụy Căn.
Thời gian hai chúng tôi ở bên nhau cũng đã lâu, đã cùng nhau đi ăn cơm, cùng nhau đi xem phim, nhưng mà chưa đi mua quần áo cùng nhau bao giờ. Không phải là tôi muốn anh phải trả tiền cho tôi, mà là, tôi muốn có kỉ niệm như thế này. Đôi bốt với giá năm trăm tám mươi sáu đồng, đối với tôi đây là một cái giá đắt đỏ, nhưng, cứ xem như khích lệ cho mối tình đầu của tôi, cũng nên có một đôi như thế này chứ, đúng không? Đôi bốt này ở trên còn viền lông chồn, trông rất đáng yêu.
“Anh thấy thế nào?”.
“Em thích là được rồi.” Lưu Thụy Căn nói, rồi bước qua quầy tính tiền, tôi kéo anh lại, nói: “Để em tự trả.”
Anh quay đầu lại: “Em có cần phải tính toán rạch ròi với anh vậy không, vậy anh có cần trả tiền chợ lại cho em không?”.
Tôi ngẩn người, buông tay ra. Cô nhân viên bán giày ăn nói rất ngọt ngào, vừa giúp tôi gói đôi giày cũ lại, vừa nói nào là người yêu của chị thật đẹp trai, nào là người yêu của chị đối xử với chị thật tốt... , rõ ràng, tôi biết rằng đây chẳng qua chỉ là những lời nói khách sáo, nhưng mà tôi cảm thấy ngọt ngào ở trong tim, đi trên đường, tôi luôn cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, mặc dù vào lúc này đây, trong tay tôi đang xách hộp đựng giày, còn Lưu Thụy Căn thì đang ôm hai chậu hoa lan.
Vào lúc này, tay tôi đang nằm trong túi áo khoác của anh, giống như một đứa trẻ được bố mẹ dắt đi chơi ấy, đi sau anh một tí, để tôi nhìn thấy bóng dáng của anh, nhắm mắt nhắm mũi đi theo anh. Sau đó mỗi lần nghĩ đến cảnh tượng này, tôi luôn cảm thấy đó là hình ảnh hạnh phúc nhất của tôi, nhưng, cũng bởi vì quá hạnh phúc, cho nên tình hình đột nhiên thay đổi.
Tôi nhìn thấy Mã Phương, hoặc là nói Mã Phương nhìn thấy tô bước từ trong chiếc xe Audi màu đen đó ra, nhiệt tình mời tôi lên xe, nhất quyết phải tiễn tôi một đoạn đường.
“Không cần đâu, phiền phức quá.”
“Đây là xe của sếp anh Lý, đã báo cáo xin phép lãnh đạo rồi