Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2141 lượt.
i nhiều hơn, tôi mở miệng ra, định nói với dì ấy đừng lo lắng, kết quả là chưa kịp nói thành tiếng, trước mắt tối sầm lại, sau đó cái gì cũng không biết nữa.
“Tại sao em không nói cho anh biết?”.
“Nói cái gì?”.
“Phiêu Phiêu đang yêu, anh lại chẳng biết!”.
“Tại anh không để ý đấy thôi.”
“ Em...”
C điều tôi giơ tay lên được rồi, nhưng chẳng có sức lực nào để xoa, anh Hai quả không hổ danh là người bạn thân khác giới của tôi, vừa nhìn thấy động tác này của tôi liền biết ngay suy nghĩ của tôi: “Em đừng gây chuyện nữa, người đâu vừa tỉnh dậy đã muốn bắt nạt anh rồi.”
“Em làm sao?”.
“Cũng chẳng có gì, chỉ là trải qua những việc mà những người thất tình phải trải qua thôi.” La Lợi lạnh nhạt nói: “Người ta thất tình đều dầm mưa, mày dầm tuyết; người ta thất tình đều hôn mê, mày thì bị sốt cao.”
Anh Hai không hài lòng: “Em còn có lương tâm không hả, sao lại ăn nói như thế?”.
“Những lời em nói đều là sự thật.”
“Sự thật cũng không được...”
La Lợi chẳng thèm để ý đến anh Hai, chỉ nhìn tôi: “Mày khóc cũng đã khóc rồi, ngất cũng đã ngất rồi, cũng dầm tuyết rồi, cũng lãng mạn rồi, không phải tao nói mày quên chuyện này đi, nhưng mà sau này, phải tiếp tục sống cho thật tốt vào.”
Anh Hai không nói gì nữa, tôi trầm ngâm nhìn La Lợi, La Lợi nói: “Tao biết là mày rất đau khổ, ngày xưa tao thất tình cũng thế, chỉ muốn chết quách đi cho xong, thậm chí tao hận đến nỗi muốn cả thế giới này phải bị chôn cùng với tao, nhưng mà rồi, cứ từng năm từng năm trôi qua như vậy, tao cũng đã quên đi cảm giác đó rồi, chỉ là cái nỗi ám ảnh đó vẫn còn ảnh hưởng đến tao, mà sự việc sau này, mày cũng biết rồi đấy.”
“... Tao không biết.” Tôi chầm chậm cất tiếng, ra vẻ không hề biết gì. Tôi hiểu ý của La Lợi, nhưng tôi không biết tôi có thể làm được như thế không, tôi không biết lúc nào tôi mới có thể triệt để quên được người kia. Hai ngày trước, tôi vẫn chưa có cảm giác gì, mặc dù tôi đau đớn, nhưng giống như là một cơn mơ hơn, cho dù tôi và anh đi gặp nhau, nói những lời nói như thế, tôi luôn có cảm giác hốt hoảng. Mà bây giờ đây, khi tôi tỉnh dậy, đầu tôi vẫn nặng trình trịch, nhưng cũng đã tỉnh táo hơn trước nhiều rồi, tôi rõ ràng cảm thấy được cảm giác lưu luyến và không đành lòng với một người nào đó.
Tôi ngồi đó, nghĩ đến việc phải quên anh, tự nhiên lại có cảm giác khó thở.>
“Quên được chứ, thời gian là liều thuốc tốt nhất, cái gì cũng có thể quên được.”
La Lợi nói, anh Hai ở bên cạnh gật đầu rất mạnh: “Cái loại cặn bã đó, em sẽ quên được ngay ấy mà, sau này, ngày nào anh cũng đến chơi với em.”
Anh Hai nói như thế, va rôi cũng đã làm như thế thât, từ sau ngày đó, mỗi ngày anh đều đến tìm tôi, cho dù anh thật sự rất bận, cũng sẽ dành thời gian lượn qua chỗ tôi một lát, hơn nữa mỗi lần đến đều mang cho tôi thức ăn ngon, sô-cô-la, khoai tây chiên, thạch rau câu, chỉ cần là những thứ ngày xưa tôi thích ăn, anh đều mang đến. Mà tôi cũng không từ chối, mẹ kiếp, chị đây đang thất tình, chẳng nhẽ không cho tôi ăn nhiều hơn một chút? Nhưng mà không biết vì tâm trạng của tôi không tốt hay là ăn không đúng kiểu cách, mặc dù tôi đã không ít lần ăn thứ này, nhưng thể trọng không quay trở về như lúc trước, tôi đứng trước gương nhìn cái cằm nhọn của mình, ôi, cái nỗi buồn đó...
Tôi biết nói ra những lời này rất dễ bị đánh, nhưng thật sự là tôi cảm thấy rất phiền, bởi vì điều đó có nghĩa rằng, thực sự tôi vẫn chưa quên được Lưu Thụy Căn. Có lẽ, tôi cũng chưa quên anh ấy thật, tôi cũng không có cách nào quên được anh ấy, bởi vì anh ấy đã trở thành hội viên của chúng tôi.
Mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ!
Có nhiều tiền ghê gớm thật đấy, có nhiều tiền dư giả kinh khủng thật đấy, có thể trở thành hội viên VIP khủng khiếp thật đấy, mẹ kiếp, làm gì có kiểu dằn vặt người ta như thế này cơ chứ.
Đúng thế đấy, Lưu Thụy Căn trở thành hội viên VIP của chúng tôi, cũng là khách VIP đầu tiên trong lịch sử từ trước đến nay của trung tâm môi giới hôn nhân Hữu duyên Thiên lý tương ngộ của chúng tôi, đến cả chị Vu còn cảm thấy kinh ngạc vì điều này, bởi vì tấm thẻ VIP đó, mất những tám vạn tệ!
Tám vạn!
Mẹ kiếp, có thể đến Malaysia, Singapore, Thái Lan du lịch mười lần, có thể đi du lịch bốn lần ở năm nước châu Âu, có thể mua visa công vụ đến New Zealand, chỉ cần không ăn cắp không ăn cướp, không bị ghi vào sổ đen, hai năm sau đã có thể lấy thẻ cư trú đưa cả gia đình di dân qua đó, thậm chí có thể mua trả góp một căn nhà bình thường ở gần ngoô thành phố! Anh có tiền này, có thủ đoạn này, cần kiểu con gái nào mà chẳng có, còn mua cái thẻ VIP nhảm nhí này làm gì cơ chứ!
Dì Vương và chị Vu còn ngồi trao đổi với nhau rất lâu về vấn đề này: “Cái cậu Lưu Thụy Căn này chắc không phải là một tên lừa đảo đâu nhỉ?”.
“Tám vạn cơ đấy, cậu ta lừa bao nhiêu người mới đủ chứ? Tám mươi vạn? Những cô gái ở chỗ chúng ta đây, có mấy cô có điều kiện tương đương cơ chứ? Hơn nữa, cậu ta làm ở Hợp Nhuận, cho nên rất dễ dò la tình hình, chúng