Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.

hế nào đây? Sắp đón Tết thì tôi thất tình, không chỉ là thất tình, lại còn bị lừa dối, đến nỗi tôi suýt nữa đâm đầu tự tử cho xong. Không, những lời này nhất định không được nói ra, nhất định phải giữ cho được vẻ bề ngoài như thế này.
Có điều giữ được vẻ bề ngoài như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng chẳng có tâm trạng, cũng may hôm nay chẳng có ai, tôi ngồi ngơ ngẩn ở đó cũng chả sao cả. Buổi chiều, chị Vu bảo tôi đóng cửa sớm, tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của tôi, ngơ ngác nhìn xung quanh, mới phát hiện ra, có rất nhiều đồ đạc của tôi đều để ở chỗ của Lưu Thụy Căn.
Khăn mặt của tôi, bàn chải đánh răng của tôi kem dưỡng da của tôi, cả bảo vật làm ấm tay của tôi nữa. Khi ở Tử Kinh thì không sao, nhưng bây giờ, không có những thứ này tôi cảm thấy thật phiền phức. Tôi ngồi đó, ngẩn ngơ suy nghĩ, rốt cuộc tôi có nên lấy những thứ này về không.
Nên, tôi không muốn gặp lại người đó;
Không nên, tại sao tôi lại phải tốn tiền mua nữa?
Nhờ La Lợi đi lấy giúp tôi, không cần thiết phải làm phiền cô ấy nữa. Tôi nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn chưa đưa ra được kết luận, điện thoại bỗng đổ chuông.



Điện thoại của Lưu Thụy Căn gọi đến. Tôi nhìn thấy màn hình điện thoại không ngừng chớp sáng, tôi vẫn cứ ngồi yên như thế. Rất kì lạ, vào lúc này đây tôi không hề cảm thấy phẫn nộ, chủ yếu là cảm thấy tê dại đi mà thôi, cả người tôi cứng đờ, ngồi đó suy nghĩ xem cuộc điện thoại này, tôi có cần phải nhấc lên nghe không?
Đồ đạc của tôi còn ở chỗ của anh, tôi vẫn còn rất nhiều nghi hoặc, từ khi tôi và anh ấy quen nhau, đến kết cuộc cuối cùng, suy nghĩ kĩ lại thì có rất nhiều nghi vấn, cho nên tôi có cần gặp lại anh ấy một lần không?
Nhưng mà, những đồ đạc đó không hề có giá trị. Mà những nghi hoặc đó... Tôi cần gì phải đi hỏi cho rõ ràng?
Anh lừa tôi, lừa tôi chảy máu ròng ròng, làm tôi mất đi tình yêu, mất đi tiền bạc. Những tốt đẹp, ngọt ngào, tương lai tất cả đều được xây dựng trên nền tảng lừa dối, thế thì, những nghi ngờ trong đó có cần thiết phải đi hỏi cho rõ ràng không?
Tôi cố gắng suy nghĩ, nhưng cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra được một kết luận nào cả, nói cách khác, tôi thậm chí chẳng biết mình đang suy nghĩ cái gì. Điện thoại lại đổ chuông, cuối cùng rồi lại tắt máy. Nhưng rất nhanh sau đó, điện thoại lại có tin nhắn: “Phiêu Phiêu, nhấc điện thoại, anh có chuyện cần phải nói với em cho rõ ràng.”
“Thời gian... bây giờ nhé? Bây giờ được không? Anh qua đón em.”
“Không cần đâu, anh nói địa điểm đi, tôi tự qua.”
“Tử Kinh được không, chúng ta tìm một phòng riêng để nói chuyện.”
Tôi không nói gì, anh lại nói: “Thế thì hoặc là ở Âu Nhã?”.
“Cứ ở Tử Kinh đi, còn nữa, phiền anh mang giúp tôi mấy thứ đó qua luôn.”
... Được.”
Tôi tắt điện thoại, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài. Ngày mồng ba Tết, vẫn rất khó gọi taxi, nhưng mà tôi không sốt ruột, tôi đi trong gió, đi một cách chậm rãi, nhìn thấy những làn hơi thở trắng của mình tan vào trong gió, đầu óc tôi cũng vì thế mà có thể từ từ bình tĩnh trở lại.
Một chiếc xe hơi dừng ngay trước mặt tôi, tôi không để ý, cửa xe của chiếc xe hơi màu đen đó mở ra, Lưu Thụy Căn từ trong đó bước ra: “Anh biết hôm nay không dễ gọi xe, cho nên qua đây đón em.”
Tôi nhìn anh. Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác màu nâu hạt dẻ, cổ quàng một chiếc khăn len kẻ ca rô, đứng trong gió lạnh, trông rất phong độ, tôi bất giác cười. La Lợi chỉ gặp anh một lần đã nói anh là người không đơn giản, cũng chỉ có tôi ngu ngốc như con ủn ỉn mới nghĩ rằng anh thật sự là một người bình thường, nói cho cùng, vẫn là chưa được tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Nếu như là người như chị Vu thử xem, chắc chắn sẽ biết được, một người có khí chất, thần thái như thế này nhất định là có khí phách, không thể nào dễ dàng bị lừa được.
Mình không bằng người ta, bị thua cũng không oan ức lắm đâu.
“Em đừng hiểu lầm, anh chỉ đến để xem thử...”
“Thế thì, tôi có thể lên xe được chưa?”.
Lưu Thụy Căn ngẩn người ra, vội vàng nói: “Đương nhiên, đương nhiên!”.
Hình như anh nói mà không cần suy nghĩ, rồi anh chạy qua bên này trước, giúp tôi mở cửa xe ra, tôi lên xe, anh lại giúp tôi cài dây an toàn, khi anh cúi người qua đây, tôi không xúc động, trong lòng cũng không thổn thức nữa. Trước đây cả người tôi cứ căng cứng lên, tim đập nhanh, rồi tôi cứ luống ca luống cuống thế nào ấy, còn bây giờ, tôi không như thế nữa.
Cài xong dây an toàn, anh nhìn qua tôi, hình như có chút tổn thương, tôi làm ra vẻ như không nhìn thấy. Xe chạy đến Tử Kinh, bảo vệ chạy qua giúp tôi mở cửa xe, vừa bước qua khỏi cửa xoay, vị giám đốc ở bên kia sảnh tiếp tân vội vàng qua đón: “Chào anh Lưu.”
Vị giám đốc này tôi đã từng gặp khi đi với La Lợi qua đây rồi, tất cả những khách qu đến đây, cô ấy đều ra đón tiếp, lúc này đây cũng không nói lên thân phận của Lưu Thụy Căn không phải là hiển hách gì cho lắm, nhưng ít nhất cũng biết được, người ta thường xuyên đến đây.
Lưu Thụy Căn nhìn tôi, sau đó nói: “Phòng của tôi đã chuẩn bị xong rồi phải không?”.
“Xong rồi xon