Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
ta hình như cũng có một hội viên làm ở Hợp Nhuận phải không? Gọi người đó đến hỏi là rõ ngay mà. Phiêu Phiêu, Phiêu Phiêu, hội viên làm ở Hợp Nhuận đó tên gì ấy nhỉ? Cái người mà làm tài xế ấy.”
“... Lý Trí.” Tôi rất muốn làm ra vẻ như không biết gì, nhưng mà việc này tôi có lưu lại, chỉ Vu chị cần tìm tốn chút thời gian là có thể tìm thấy ngay.
“Đúng rồi, đúng là cái cậu Lý Trí ấy, em gọi điện hỏi xem sao.” Tôi gọi điện thoại qua, Lý Trí nhiệt tình quá, làm tôi căn bản không có cơ hội mở miệng: “Em Hoàng à, anh đang định đi tìm em đây, thực ra đã định từ lâu rồi, anh vừa ở quê vào. Ái chà chà, em giấu giếm anh làm cho anh khổ sở hết sức, quen nhau lâu như vậy rồi mà không biết sếp Lưu là người yêu của em. Em nói coi, em giấu kĩ như thế... Ái chà chà, anh chẳng biết nói sao nữa. Thôi, khỏi nói gì nữa đi, anh và Tiểu Phương, lát nữa qua đó thăm em.”
Anh ta nói xong, liền ngắt điện thoại, chị Vu thấy tôi gọi điện thoại xong, vội vàng hỏi: “Thế nào, thế nào rồi?”.
“Anh ta nói lát nữa qua đây.”
Dì Vương và chị Vu hoài nghi nhìn tôi, sắc mặt tôi không hề thay đổi.
Lý Trí nói sẽ đến ngay, quả nhiên đến ngay sau đó, trên tay hai người còn xách theo cả đồ đạc, chị Vu và dì Vương mặc dù đều ở đó cả, nhưng họ vừa vào cửa đã quay qua tôi chào hỏi trước, làm cả tràng như chúc Tết, chúc mừng này nọ. Tôi không nói gì, nhưng dì Vương và chị Vu đều là những cao thủ trong giao tiếp hàng ngày, người này một câu người kia một câu làm cả văn phòng cứ rộn ràng hết cả lên.
“Tiểu Lý này, chị tìm em là muốn hỏi thăm em một chuyện, công ty Hợp Nhuận của bọn em có ai?”. Hàn huyên một lúc, chị Vu cất tiếng hỏi.
Lý Trí nhìn tôi một cái, sau đó gật đầu thật mạnh: “Có chứ chị, chính là sếp tổng Lưu của bọn em mà.”
“Sếp tổng Lưu? Cậu ta còn là một sếp tổng?”.
“Sao lại là không phải? Chị đừng thấy anh ấy trẻ, nhưng mà năng lực của anh ấy, tất cả nhân viên từ trên xuống dưới ở Hợp Nhuận đều phục anh ta sát đất. Những cái khác thì em khó nói lắm, trong ba sếp tổng, sếp tổng Lưu ít nhất cũng được xếp thứ hai đó!”.
Những điều này làm chị Vu ngạc nhiên đến chết khiếp: “Tiểu Lý này, chị nói là Lưu Thụy Căn ấy. ‘Thụy’ trong từ “tường thụy”, ‘Căn’ trong từ “thụ căn”. Ba mươi tuổi, cũng không phải là trẻ lắm.”
Lý Trí cười phá lên: “Sếp Vu này, chị nói thế là không đúng lắm đâu nhé, sinh viên ba mươi tuổi đúng là không trẻ lắm thật, nhưng sếp tổng ba mươi tuổi, mà còn là sếp tổng của Hợp Nhuận, trẻ quá chứ còn gì nữa! Chính là Lưu Thụy Căn đó đó, công ty của bọn em cũng chẳng bao giờ nghe có ai tên là Lưu Thụy Căn nữa cả. Nếu như em Hoàng còn không yên tâm, thì đến công ty bọn anh một chuyến, một mình anh nói dối được, chẳng nhẽ cả công ty đều nói dối được ư?”.
Chị Vu hiểu nhầm nên nói: “Để Tiểu Hoàng đi, có được không?”.
“Người khác đi có thể là có chút phiền phức, em Hoàng mà đi thì có vấn đề gì đâu cơ chứ, đến lúc đó à, đích thân sếp tổng Lưu đưa cô ấy đi, ai dám nói tiếng “không được phép” nào?”.
Chị Vu và dì Vương quay qua nhìn tôi một cái, nói: “Ý của Tiểu Lý làm người ta chẳng hiểu mô tê gì sất, tại sao chị lại có cảm giác là có sự hiểu lầm trong đây nhỉ?”.
“Hiểu lầm ư? Không có! Một chút cũng không thể! Em Hoàng này, anh nói cho em nghe, sếp tổng Lưu của bọn anh là con rể rùa vàng đấy nhé, điều kiện cá nhân thì anh không cần nói làm gì, nhân phẩm cũng cực kỳ tốt, nói thế nào đi chăng nữa, anh vào làm ở công ty này lâu như vậy rồi, chưa bao giờ nghe anh ấy có tai tiếng gì cả, ngoài việc qua lại kết bạn với em ra, anh chưa bao giờ thấy anh ấy đi với một cô gái trẻ đẹp nào cả! Người như thế, em Hoàng còn không lo mà giữ cho chặt vào, để mai này trong tương lai anh còn được núp bóng quan với chứ.”
Cuối cùng, Lý Trí nói đùa một câu, ánh mắt của dì Vương và chị Vu đều dồn hết lên khuôn mặt của tôi, tôi tiếp tục chường cái mặt bánh đúc ra, mẹ kiếp, cái khác thì chị không biết, chứ cái chiêu này, chị đã luyện từ hôi còn nhỏ rồi!
Lý Trí và Mã Phương để lại một đống quà rồi về, chị Vu nhìn tôi, tôi nhìn dì Vương đứng bên cạnh đang hí ha hí hửng, chấp nhận số phận thôi, thở dài một cái rồi nói: “Em và anh ta chia tay nhau rồi.”
Thật sự là, không phải tôi nói khoác, trong tích tắc, tôi nhìn thấy khuôn mặt của chị Vu và dì Vương giống hệt như bông hoa quỳnh, bung cánh nở rộ trong tích tắc, trong mắt của hai người ánh lên những tia sáng lấp lánh rất đặc biệt, giống như đột nhiên tôi biến thành một đống vàng vậy. Dì Vương kéo tay tôi: “Nào, từ từ nói cho dì nghe coi, rốt cuộc là đã có chuyện gì?”.
“Chẳng có chuyện gì cả ạ, chỉ là đã chia tay rồi thôi.”
“Ái chà, chia tay thì cũng phải có nguyên nhân chứ, không lẽ bọn cháu vô duyên vô cớ chia tay nhau?”.
Chị Vu cũng nói: “Tiểu Hoàng, việc chia tay thực ra cũng chẳng có gì to tát cả. Em xem anh ta như thế này, rõ ràng là còn tình cảm với em, nếu như không có chuyện gì tình cảm này chúng ta nên kinh doanh, hơn nữa phải kinh doanh cho tốt vào.”
“Đúng thế đúng thế, Tiểu Hoàng, nói câu này hơi thô thiển một chút, điều kiện này của anh ta có đố