Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.
g rồi, mời anh Lưu qua bên này.”
Người giám đốc đó vừa nói vừa lấy máy bộ đàm ra thông báo, khi bước vào phòng, ở đó đã có hai cô tiếp tân mặc áo xường xám đứng đó đợi rồi, chúng tôi vừa ngồi xuống, liền bắt đầu bưng ra nào là hạt dưa, hạt hạnh nhân, hạt dẻ cười, Lưu Thụy Căn giúp tôi chọn nước trái cây, rồi cho hai cô gái ra ngoài.
“Thực ra trước đây anh cũng đã muốn đưa em đến đây, nhưng mà cứ luôn cảm thấy chưa tiện lắm, không ngờ khi chúng ta ngồi ở đây lại là ở trong tình cảnh này.”
Lưu Thụy Căn thử thăm dò cất lời, tôi nhìn anh, không nói gì cả.
“Phiêu Phiêu, xin lỗi, vô cùng vô cùng xin lỗi, đáng lẽ anh nên nói sự thật với em sớm hơn, nhưng mà... anh cũng không tìm lí do cho mình nữa, nói tóm lại là cho anh xin lỗi. Có điều có việc này anh phải nói rõ với em, mặc dù anh lừa em, nhưng mà cho anh thanh minh một chút, từ đầu đến cuối anh không hề có ý định đùa cợt em. Anh qua lại với em với một ý định chân thành, cũng thật sự nghĩ rằng muốn kết hôn với em để cùng em đi nốt quãng đường còn lại của cuộc đời.”
Tôi lại nhìn anh: “Đồ đạc của tôi đâu?”.
“ in lỗi, anh chưa thu dọn xong... Anh cố ý không thu dọn đấy, anh nghĩ rằng, chúng ta không thể chia tay như thế này được.”
“Lưu Thụy Căn... đây là tên của anh hả?”.
“... Đúng.”
“Ít nhất là anh cũng không lừa tôi cái này.”
“Anh xin...”
Lưu Thụy Căn còn định xin lỗi, nhưng mà tôi đã ngắt lời của anh: “Từ đầu đến cuối anh không nói với tôi là anh nghèo, cho nên, việc này nhiều nhất cũng chỉ là giấu giếm thôi, chứ không phải lừa gạt.”
Lưu Thụy Căn nhìn tôi, ánh mắt thâm sâu lại có chút ngạc nhiên, anh ngừng một lúc mới nói: “Việc đã xảy ra rồi anh không cách nào vãn hồi lại được, nhưng mà trong tương lai, trong tương lai anh nhất định sẽ không giấu giếm em bất cứ điều gì nữa. Anh không hứa là anh sẽ nói cho em hết mọi việc, nhưng mà nếu như việc gì em muốn biết, chỉ cần em hỏi anh, anh nhất định sẽ nói rõ cho em nghe.”
Anh nói một cách thành khẩn, tôi cũng tin tưởng là anh nói thật, cho dù bây giờ ở trong hoàn cảnh này, tôi cũng phải thừa nhận rằng, Lưu Thụy Căn, anh luôn là một người đàn ông. Mặc dù anh lừa tôi, còn lừa cả một vạn của tôi, nhưng mà nếu như tính toán lại cho kĩ, khi chúng tôi còn ở bên nhau, anh cũng đã chi tiêu gần mấy ngàn tệ, mà đối với một người như anh, một vạn có thể chỉ là một bữa ăn sáng. Nhưng, đó lại là tiền ăn ở sinh hoạt của tôi những nửa năm cơ đấy!
“Lưu Thụy Căn, cảm ơn anh.” Tôi chậm rãi trả lời, không thèm nhìn ánh mắt có thể nói là kinh ngạc của anh, “Thật sự cảm ơn anh, trước khi gặp anh, tôi chưa từng yêu lần nào, tôi chưa từng yêu ai, tôi không biết một người lại có thể thích một người nào khác mà không có cùng huyết thống với mình. Cảm ơn anh đã cho tôi cảm giác như thế, cảm hơn anh đã có tôi có được trải nghiệm này, cho dù cuối cùng chỉ là một cú lừa ngoạn mục, tôi cũng cần phải cảm ơn anh!”.
Nói rồi, tôi đứng dậy cúi người cảm ơn anh, sau đó quay người bước ra cửa.
“Phiêu Phiêu!”.
Anh kéo lấy tôi, tôi không quay đầu lại, “Xin anh, để cho tôi ra khỏi đây với lòng tự trọng.”
“Phiêu Phiêu...”
“Cảm ơn!”.
Nói rồi, tôi bước ra ngoài, tôi có thể cảm thấy được tay của anh trượt trên cánh tay tôi, tôi có thể cảm thấy hình như anh muốn cầm tay tôi chặt hơn, nhưng cuối cùng tôi vẫn rút ra được khỏi tay anh, đi thẳng ra ngoài. Sông lưng tôi thẳng đưng, trên mặt tôi không hề có một biểu cảm nào cả.
Một thứ gì đó lành lạnh rơi trên mặt tôi, tôi ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra tuyết đã rơi tự lúc nào. Những bông hoa trắng muốt bay đầy trời, biến mất vào bức màn màu đen đằng xa kia. Tôi ngơ ngẩn đứng ở đó, chậm rãi đưa tay lên ôm lấy ngực, hóa ra, vẫn còn đau như thế này.
Hóa ra, tôi vẫn còn thích anh như thế.
Tôi không biết mình đã quay về bằng cách nào, không biết mình đã đi vào giấc ngủ, đêm hôm đó cứ ngủ chập chờn, mãi cho đến tận sáng ngày hôm sau tôi cũng không biết là mình rốt cuộc đã ngủ hay chưa nữa, tôi không phân biệt được những hình cảnh cứ hiện lên trước mắt tôi đó là sự tưởng tượng của tôi hay là ở trong mơ nữa.
Tôi cứ đờ đẫn lấy ngón tay đánh răng, đờ đẫn vốc nước lạnh lên rửa mặt, sau đó giống như mọi ngày, ngồi trước máy vi tính. Buổi sáng hôm nay, chị Vu và dì Vương đều không đến, trung tâm môi giới hôn nhân cũng chẳng có ai, tôi cứ ngồi thẫn thờ trước bàn.
Buổi chiều, dì Vương đến, vừa bước vào đã than thở: “Sao lại lạnh thế này nhỉ? Ôi trời ơi, Tiểu Hoàng, sắc mặt cháu sao lại như thế?”.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn dì, dì bước qua sờ vào trán tôi: “Trời đất ơi, sao cháu lại sốt đến thế này! Không được không được, vào bệnh viện, phải vào bệnh viện ngay.”
Dì nói xong qua xốc tôi đứng dậy, tôi có chút phản ứng không kịp, có điều nhìn dáng vẻ sốt sắng của dì, tôi cũng muốn đứng dậy, mãi cho đến lúc này mới phát hiện hai chân của mình chẳng có sức lực nào cả, cả người cứ mềm nhũn ra, nhất thời không thể nào đứng dậy được.
“Trời ơi, cháu cũng phải cử động đi một chút chứ, con bé này...”
Dì Vương cứ nghĩ rằng tôi thờ ơ, càng thúc giục tô