Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.

vị thật.”
Thật ra, mặc dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng khi nghe Mộ Thừa Hòa kể chuyện lúc nhỏ của hắn, tôi đích thật cũng đã rất lắng tai nghe.
“Nhưng cũng có những lúc gặp phiền phức, rất nhiều dụng cụ đều là thiết kế dành cho người thuận tay phải, hoàn toàn không suy nghĩ đến yêu cầu của người thuận tay trái. Ví dụ tôi ghét nhất là dùng kéo, vì nếu không dùng tay phải thì căn bản chẳng thể cắt. Và nữa là khi dùng máy vi tính công cộng, không thể nào quen con chuột của người khác. Tóm lại, tay trái và tay phải sẽ có cuộc tranh đấu cả đời.”
“Phải đó,” Tôi quay qua nhìn Bành Vũ, rất đắc ý mà nói, “Cho nên vẫn là thuận tay phải tốt hơn.”
Mộ Thừa Hòa lườm tôi một cái, khóe môi giương lên nhưng không nói gì.
Tôi quay mặt nhìn ra ngoài thông qua tấm kính trong suốt, vừa đúng lúc nhìn thấy tòa lầu Phố vi tính ở bên kia đường, bên ngoài tòa lầu có treo bảng quảng cáo rất to.
Bên trái là một nữ thần gợi cảm mặc đầm màu đỏ tay cầm một laptop màu đỏ, bên cạnh in hai dòng chữ, dòng thứ nhất “Siêu mỏng siêu nhẹ, gợi cảm quyến rũ”, dòng thứ hai “Lần đầu đưa ra thị trường giá: 6888″
Mẫu quảng cáo bên phải là hình máy vi tính mang nhãn hiệu của một công ty nổi tiếng trong nước, trên đó có hình máy tính để bàn màu đen, chỉ một dòng chữ đơn giản “Giáng sinh đến giá chấn động học sinh: 3999″.
Bành Vũ vẫn không chịu thua mà nói: “Nhưng mà em nghe nói người thuận tay trái là rất dễ thành thiên tài, đặc biệt là năng lực về những tư duy trừu tượng và số học.”
Tôi cười khì, “Thôi đi, cứ cho là tính giỏi đi, chẳng lẽ có thể nhanh hơn máy tính?”
Bành Vũ ục má lên nói: “Vậy thì không chắc đâu đấy!”
Tôi chỉ tay ra ngoài về phía hai mẫu quảng cáo, khuyên bảo mọi lẽ: “Sao lại không chắc, chẳng lẽ 6888 đem nhân 3999 có thể đọc ra đáp án ngay sao?”
Chính ngay trong lúc hai chúng tôi tranh chấp thì Mộ Thừa Hòa ngồi ở đối diện bình tĩnh nói: “27545112.” Cơ hồ là không cần suy nghĩ.
“Hả?” Tôi và Bành Vũ cùng ngẩng người ra.
“Tôi nói, đáp án là 27545112.” Hắn nhìn hai đứa há hốc miệng chúng tôi, lập lại một lần nữa, khẩu khí thật là bình tĩnh điềm đạm vô cùng.
Sau bữa cơm này, Mộ Thừa Hòa phút chốc trở thành thần tượng siêu cấp của Bành Vũ. Suốt chặng đường Bành Vũ cứ mãi níu lấy Mộ Thừa Hòa hỏi cái này hỏi cái kia, không biết mệt là gì.
Cũng may, tôi và Mộ Thừa Hòa là trong sạch, và sự sùng kính của Bành Vũ dành cho Mộ Thừa Hòa tuy là thao thao như nước sông, nhưng nó là con trai, hoàn toàn có thể loại khỏi danh sách tình nghi.
Nếu không rất dễ khiến người ngoài liên tưởng đến câu danh ngôn mang hàm ý sâu sắc — Ba người đi chung, ắt có gian tình.






Tay trái vs Tay phả
(1)
Lúc mới vào trường, giáo viên phụ đạo đã nói với chúng tôi, có lẽ so với những môn xã hội khác, ngành ngoại ngữ sẽ tương đối dễ nản hơn. Năm nhất và năm hai tuy không phải sáng nào cũng có giờ học vào tiết đầu tiên, nhưng chúng tôi bức thiết phải có mặt trong lớp vào lúc 7g30 để tự học. Trời còn chưa sáng hẳn đã có thể nhìn thấy sinh viên khoa ngoại ngữ tay cầm đậu nành, đeo tai nghe, vừa đi vừa nghe phát thanh trên con đường rợp bóng trong khuôn viên trường.
Đoạn đường từ ký túc xá đến dãy lầu “Tứ giáo” có một rừng hoa quế. Chúng tôi nhập học vào đúng mùa thu vàng, khi đó mỗi buổi sáng đi ngang rừng hoa quế này, chúng tôi đều vẫn còn ôm ấp mộng tưởng tươi đẹp cho cuộc sống đại học, và cả ước mơ cho tương lai tươi sáng, lúc ấy thật sự cảm thấy đó là một việc vô cùng hưởng thụ.
Tôi cũng đã từng là một thanh niên có ý chí đến thế, nhưng cùng với quá trình từ người mới biến thành ma cũ, con người cũng ngày càng buông lỏng. Có lúc tôi cảm thấy bốn chúng tôi mà dở chứng lười biếng thì thật sự là thần tiên cũng phẫn nộ. Nếu như cuối tuần hay sáng thứ hai, thứ ba không có tiết, bốn chúng tôi không một ai muốn ra khỏi cửa phòng, nhưng lại đói đến không chịu được, lúc này “kéo búa bao” sẽ giúp tôi chọn ra một người xuống nhà ăn. Nhưng nếu như đến trưa mà vẫn chưa muốn ra cửa thì sao? Thì tiếp tục kéo múa bao thôi….
Chú đó nhìn tôi, rồi thêm cho mấy hạt cơm với vẻ mặt rất không vui vẻ, sau đó liền xua tay nói lớn với hàng người đứng phía sau tôi: “Mau lên, người tiếp theo.” Miệng vẫn còn lầm bầm: “Mua có 4 xu mà còn muốn thêm bao nhiêu chứ?”
Nghe thấy phía sau có tiếng cười của nam sinh, tôi liền quay đầu lại liếc hắn một cái.
Nhưng, cũng trong một chuyến đi như thế, tôi làm mất thẻ cơm của Bạch Lâm. Tôi vắt óc suy nghĩ lại suy nghĩ, chỉ nhớ là lúc mua cơm, tôi dùng thẻ của tôi trước, tiếp theo là dùng thẻ của Bạch Lâm, sau đó thì không còn thấy cái thẻ đó đâu nữa. Bạch Lâm có rất nhiều tiền trong đó, kiểu nào tôi cũng đến không nổi.
Bạch Lâm không mấy để tâm: “Không sao, mất rồi thì bỏ đi.”
Song tôi vẫn vội vàng kéo nó đến phòng hậu cần báo cáo mất thẻ.
Giáo viên quản lý ở đó nói: “Bạch Lâm năm 3 khoa ngữ văn Anh à? Lúc nãy có người đến hỏi đấy, nói là nhặt được thẻ của em, em đó hỏi thông tin lớp học của em xong thì đi t