Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.

ều hạ quyết tâm phải trả ơn Lưu Khải, có cơ hội nhất định mời bạn ấy ăn một bữa.
Thứ bảy tuần này, tôi không cần đền nhà Bành Vũ, và ngày nghỉ của mẹ và tôi cuối cùng cũng đã khớp với nhau. Mẹ đi làm trong một nhà giam nữ cách thành phố A 30km, trường của tôi và nhà giam đó phân biệt nằm ở hai đầu Đông – Tây, cách nhau những tám chín mươi cây số, đi lại rất không thuận tiện. Do đó, tuy là sống trong cùng một thành phố, nhưng mẹ con chúng tôi rất ít gặp mặt nhau.
Rất nhiều người nghĩ rằng cảnh sát chính là công an, công an chính là cảnh sát. Thật ra, công an chỉ là một loại hình trong cảnh sát. Cảnh sát còn có phân ngục cảnh và cảnh sát tư pháp… Mẹ của tôi chính là một ngục cảnh, mặc cảnh phục đi làm, vai đeo huy chương thêu đậm hai chữ “Tư Pháp”.
Bạch Lâm thường ngưỡng mộ mà nói với tôi: “Tiểu Đồng à, mẹ cậu mặc cảnh phục trông phong độ oai hùng thật đó.”
Nhưng mẹ tôi rõ ràng mang thân hình trái lê, “phao bơi” trên vòng bụng đến những ba cái, kiểu nào tôi cũng không thể liên hệ mẹ với bốn chữ “phong độ oai hùng”. Cũng chính vì thế mà tôi cứ luôn ngẫm nghĩ và tự mình kiểm điểm, rằng thật ra trình độ thưởng thức của tôi có vấn đề, hay là họ đều có vấn đề.
Ngày thường mẹ vốn đã bận, công việc ngục cảnh này lại hơi đặc thù, chỉ có thể thay ca nhau, lại phải thường xuyên trực đêm bất kể ngày lễ hay không, do đó bà thường xuyên không về nhà, và tôi cũng ở luôn trong ký túc xá trường, thỉnh thoảng sẽ đi thăm ông bà nội.
Trên đường về, tôi ghé qua chợ mua rau và cá, chuẩn bị làm một bữa trưa thịnh soạn chờ mẹ. Thông thường nếu hôm trước trực ca đêm thì 9 giờ sáng hôm sau mẹ sẽ được về, thu xếp xong hết về đến nhà thì cũng 11 giờ.
Lúc mẹ về đến nhà thì tôi đang làm cá. Thấy bà không thay đồng phục thì đã ra về, tôi hỏi: “Mẹ phải đi ngay à?” Bởi vì thông thường họ sẽ không cho mặc cảnh phục ra về.
“Ừm.” Mẹ rửa mặt rồi nói, “Dì Vương của con vừa đưa một tội phạm nữ vào thành khám bệnh, có vẻ sẽ phải nhập viện vài bữa. Mẹ ăn xong phải qua bệnh viện giúp bà ấy.”
“À….” Tôi the thé đáp lại.
Lúc ăn cơm, mẹ con chúng tôi ngồi đối diện nhau, chỉ nghe thấy tiếng nhai nuốt thức ăn.
Mẹ nói: “Lát nữa mẹ tiện thể qua gửi tiền cho bà nội của con, dư ra bốn trăm mẹ đã để trên bàn, phí sinh hoạt của con tháng sau.”
“Không cần đâu, mẹ cứ giữ đi, tiền con làm thêm vẫn đủ dùng.”
“Cứ lấy đi, con không dùng thì để dành cũng được. Còn không lát nữa hãy mua chút hoa quả đến thăm ông nội.”
Tôi cúi đầu ăn cơm, không nói gì.
Mẹ lại hỏi: “Gần đây trong trường có chuyện gì không?”
“Dạ không, cũng khá ổn.”
Sau đó, không còn lời nào nữa.
Dùng cơm xong, bà vội vàng ra khỏi nhà.
Tôi nhìn bốn tờ nhân dân tệ trên bàn rất lâu, cuối cùng cầm nó lên ra gửi vào ngân hàng, sau đó mua ít trái cây đến bệnh viện.
Lúc tôi vào phòng bệnh thì bà nội không có ở đấy, ông nội vẫn nằm đó, mười năm như một, không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Tôi đặt trái cây xuống, ngồi đến bên giường, vuốt máu tóc bạc phơ của nội.
Nhiều lúc ngay cả lần trò chuyện gần nhất của ông và tôi là trong trường hợp nào, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.
Máy hô hấp ở ngay bên cạnh, nhưng lại không sử dụng.
Hai năm trước, nội bị thiếu ôxy não mười phút, từ đó trở thành người thực vật. Giờ đây tình trạng của nội đã tiến triển rất nhiều, máy trợ hô hấp phần lớn đều ngưng hoạt động, bác sĩ tập cho nội khả năng tự hô hấp. Mỗi ngày vẫn sẽ dùng ống dẫn sữa bò và thức ăn xay nhuyễn cho nội.
Bất kể là bà nội hay là y tá, đều chăm sóc cho nội rất chu đáo, cơ hồ chưa từng bị loét hoại tử. Dùng lời của bác sĩ để nói thì, ngoại trừ không thể tỉnh lại, sức khỏe của nội trên cơ bản là bình thường.
Nhưng mức viện phí khổng lồ này hoàn toàn do gia đình của tôi và bác hai đảm trách.
“Cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra. Bà nội cầm một bình nước đi vào.
“Bà nội!” Tôi đứng dậy chào bà.
“Tới rồi à.” Bà liếc nhanh tôi một cái.
“Để con xách dùm bà.” Tôi chạy tới cầm bình thủy từ tay bà.
“Lúc nãy mẹ con mới đến. Hai mẹ con cũng thật là, lúc thì chẳng thấy người đâu, lúc thì hẹn nhau mà tới.” Bà nói.
Bà nội và mẹ tôi lâu nay không hợp nhau, vì tôi là con gái của mẹ, do đó từ lúc nhỏ thì bà cũng đã không mấy thích tôi, giờ đây thì gặp một lần thấy phiền một lần.
Tôi nói: “Có một phạm nhân nhập viện, mẹ qua đây xem thế nào.”
Bà nội lạnh lùng hứ một tiếng, “Tôi biết, ở ngay trên lầu ba thôi, còn đeo tay còng nữa. Lúc nãy người ta vây nhìn như nhìn thứ gì kỳ quái vậy. Nghe nói chồng của phạm nhân đó bỏ đi theo người đàn bà khác, còn dắt luôn đứa con theo, tội phạm đó hay tin nhất thời nghĩ không thông nên đã lấy tấm chăn trong nhà giam treo cổ.”
“Ồ.” Thì ra.
“Người này cũng thật là, sớm biết như thế thì lúc trước hà tất….”
Tôi thật sự không thích nghe bà huyên thuyên kể chuyện của người khác nên đứng dậy nói: “Con lên lầu ba một chút.”
Trước cửa căn phòng ở cuối hành lang lầu ba, tôi nhìn thấy hai cảnh sát đang ngồi đó, một trong hai người đó tôi có quen biết, đó là dì Vương.
“Là Đồng Đồng sao?” Dì Vương tinh mắt nhìn