Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
ìm em rồi.”
Hai chúng tôi nhìn nhau, may quá, vậy mà cũng gặp được Lôi Phong.
(Chú thích: Lôi Phong là một chiến sĩ cộng sản hết lòng giúp đỡ mọi người mà người dân TQ đều xem là tấm gương sáng dạy dỗ con mình.)
Buổi tối lại là tiết học tiếng Nga của Mộ Thừa Hòa.
Phòng học có máy điều hòa, học sinh lại đông, hơn nữa còn đóng kín cửa sổ. Hắn giảng bài một hồi, có lẽ là cảm thấy nóng chăng, nên đã xắn tay áo lên. Làm hết tất cả các động tác này, hắn cầm phấn lên viết chữ.
Nhưng không ngờ, hắn lại dùng tay trái.
Hắn quay lưng với chúng tôi, viết xong một chữ, hoặc giả cũng đã sực nhận ra vấn đề, thế là tay hắn ngưng lại vài giây, sau đó tiếp tục viết hết các chữ còn lại.
Tôi biết, nếu như hắn lập tức đổi tay, trái lại sẽ càng khiến mọi người chú ý.
Hắn viết xong một câu, quay lại nhìn xuống lớp học, lúc này mới chuyển phấn qua tay phải. Mọi người đều đang cúi đầu ghi chép, chỉ có vài người còn ngồi ngơ ngẩn, và tôi chính là một trong số đó.
Cơ hồ không có một ai nhận ra sự việc nhỏ nhặt lúc nãy, nếu như không phải tôi biết được thói quen này của hắn, e là cũng không phát giác ra.
Thật ra, tôi cảm thấy Mộ Thừa Hòa không cần phải làm thế, để cho các bạn biết được thì mọi người cũng chỉ là nghị luận một hồi, sau đó sẽ thêm một điểm vào sức quyến rũ của hắn mà thôi.
Giáo viên càng đặc biệt, thì càng làm cho học sinh tò mò.
Dường như nhận ra tôi đang nhìn hắn, Mộ Thừa Hòa mỉm cười với tôi một cái.
Tôi khựng người, cúi thấp đầu, hoảng loạn cầm bút lên viết bài, nhưng viết một hồi thì suy nghĩ lại bay bổng. Tôi nhớ đến bài toán của Mộ Thừa Hòa: 3999 x 6888 = ?
Lúc nhỏ tôi có học bảng cửu chương. Sau này lớn lên lại học thêm bảng bình phương, dạng như đọc theo phản xạ đáp án của 11 x 11, 12 x 12, 13 x 13…. Nhưng đó đơn thuần là vì giáo viên dạy toán yêu cầu chúng tôi học thuộc lòng để nâng cao khả năng tính nhẩm.
“Có ai cố tình chạy đi học đáp án của bảng tính nhân không?” Thừa lúc Mộ Thừa Hòa viết ví dụ trên bảng, tôi lén hỏi Bạch Lâm.
“Bảng cửu chương?” Bạch Lâm hỏi lại.
“Không phải, loại mấy ngàn nhân mấy ngàn ấy.” Tôi nói.
“Học để làm gì?”
“À… để chơi, ví dụ như huấn luyện não cũng nên.” Không phải giáo viên hay nói đầu óc lâu quá không sử dụng thì sẽ rỉ sét sao.
Bạch Lâm lườm tôi một cái, “Luyện não? Não tàn à?”
(Chú thích: “Não tàn” là một cách nói rất phổ biến của người TQ đặc biệt là dân mạng, nó dùng để chỉ những người làm những chuyện quái lạ, những chuyện trên sao hỏa.)
Ờ…. đích thật là không mấy phù hợp quy luật tự nhiên.
(2)
Ngữ văn Nga học hai tiết liên tục, bất luận là Trần Đình hay là những giáo viên khác, hễ tiết học được xếp vào buổi tối thì họ đều chủ trương học liền hai tiết, không nghỉ giữa giờ, nếu như có người muốn đi vệ sinh, thì chỉ cần lẳng lặng đi ra là được. Thật ra làm thế mọi người cũng rất vui lòng, sớm học xong sớm về phòng, ai làm việc nấy.
Nhưng Mộ Thừa Hòa thì không.
Ngày thường hắn là một người khá dân chủ, nhưng trong việc này, bất kể mọi người có phản đối thế nào, hắn cũng nhất quyết phải nghỉ giải lao mười phút giữa giờ.
Hắn nói: “Chúng ta nghỉ ngơi là để có sức lực nghênh đón 45 phút tiếp theo.” Khi nói những lời này, khóe môi giương lên nụ cười làm mọi người mê mệt, đương nhiên là cũng không còn ai có ý kiến.
Sau tiết học thứ nhất, tôi cảm thấy phòng học choáng ngộp vì quá nhiều người, thế là đi ra hành lang hóng gió.
Và đã nhìn thấy Mộ Thừa Hòa cũng đang đứng bên lang cang, như đang suy nghĩ gì đó, không biết hắn đang nghĩ gì trong lòng.
Đêm rất lạnh, nhưng ánh trăng lại sáng vô cùng. Màu sáng bạc ấy rãi xuống từ trên trời, in bóng của hắn lên mặt đất, rất dài, cơ hồ là dài đến chỗ chân tôi.
Tôi thừa thế giẫm vài cái lên đó, sau đó ra vẻ thục nữ đi tới bên hắn.
“Thầy đứng ở đây không lạnh sao? Đang nhìn gì vậy?” Tôi đứng dựa vào lang cang, nói với hắn.
Lần theo ánh nhìn của hắn, là hồ hoa sen ở dãy “Lục giáo” đối diện. Vào mùa hè, nơi đó rất đẹp, màu xanh tươi của lá, màu hồng phấn của hoa, có thể nói là thắng cảnh trong trường. Nhưng hiện giờ đang là mùa đông, chỉ có nhánh cây khô cằn, cả hồ nước trông tiêu điều vô cùng.
Hắn không nhìn tôi, dùng cằm chỉ chỉ về cảnh sắc bên kia lầu, “Cái hồ đó, lúc trước trụ sở chính trường chúng ta cũng có một cái, sau này vì tu sửa thư viện nên đã san bằng, giống y như nhau, đều là hình bán nguyệt.”
“Thư viện cơ sở chính tu sửa? Hình như là lâu lắm rồi mà?” Tôi nhớ chuyện này hình như là rất lâu rất lâu rồi.
“Ừm.” Hắn đáp.
Lát sau lại nói, “Tôi không thường xuyên đến khu Tây, nhưng nhìn thấy nó lại làm tôi nhớ đến hồ nước ở trụ sở chính. Từng có lúc tôi thường xuyên đến đó bắt cá.” Gương mặt của hắn tắm dưới ánh trăng, nở một nụ cười nhẹ, “Tôi cầm cái rổ, bỏ vào đó vài mẩu bánh bao, sau đó câu xuống nước, cột bằng một sợi dây, ngồi yên chờ mười phút, rồi giật nó lên, bắt được rất nhiều cá. Cuối cùng, có một lần tôi đã té xuống hồ, suýt chút đã không thể bò lên bờ lại.”
Tôi kinh ngạc, “Lúc thầy còn nhỏ?”
“Ba tôi là giáo viên củ